Chuyên mục
Tranh

Bùi Xuân Phái – cố họa sĩ của phố cổ Hà Nội | Báo Dân tộc và Phát triển

bui xuan phai thuộc thế hệ sinh viên mỹ thuật mới nhất của trường đại học mỹ thuật Trung Quốc, cùng thời với các họa sĩ nổi tiếng nguyễn sang, nguyễn tự nghi và đường bich liên. chuyên về chất liệu sơn dầu và tâm huyết với chủ đề phố cổ hà nội. anh vẽ trên vải, giấy, bảng gỗ, thậm chí cả giấy báo, bao thuốc lá và sử dụng nhiều chất liệu vẽ khác nhau như sơn dầu, màu nước, phấn màu, than củi, bút chì …

Trong tâm trí người nghệ sĩ, quê hương luôn là “tình riêng”. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, phải vẽ khu phố cổ bằng tất cả tình yêu quê hương đất nước. Đôi bàn tay tài hoa của anh đã tạo nên hàng trăm bức vẽ khác nhau về phố cổ Hà Nội. Người Hà Nội vẫn nói đùa rằng những bức tranh về khu phố cổ của họ đủ để xây dựng một thành phố thực sự. và không biết từ bao giờ, người ta còn gọi phố cổ là “phố” trong tranh của mình. Người Hà Nội còn nói đùa rằng Hà Nội phải có 37 phố phường chứ không phải 36 phố phường như bài ca dao nói và con phố 37 đó là “bữa tiệc đường phố”.

“Phi Phái” nổi tiếng với các tác phẩm: Phố cổ Hà Nội (sơn dầu, 1972), Hà Nội kháng chiến (sơn dầu, 1966), Phố cổ xe bò (sơn dầu, 1972), Phố vắng (sơn dầu , 1972), sơn, 1981) …

Những bức tranh phố cổ Hà Nội của Bùi Xuân Phái là những bức tranh cổ kính và rất chân thực, thể hiện rõ nét hồn phố cổ Hà Nội những năm 50, 60, 70 của thế kỷ 20. Các mảng màu trong tranh vẽ thường xuân phải có nét vẽ đậm nét, đường phố không chỉ trở nên chính mình mà còn trở nên gần gũi với con người hơn, từ bề ngoài đến cảnh vật đều có chiều sâu bên trong. Ngắm nhìn những bức tranh phố cổ Hà Nội của họa sĩ Xuân phai, người xem có thể thấy người nghệ sĩ đã gửi gắm bao kỷ niệm, nỗi nhớ mong và nỗi buồn, nỗi tiếc nuối khôn nguôi trong từng nét vẽ, như báo hiệu sự đổi thay, khuất bóng của mỗi mái nhà, mỗi con người mang một tâm hồn xưa.

“street” trong tranh của bui xuan phai là một con phố không có vẻ là một con phố. Khu phố cổ Hà Nội không ồn ào, náo nhiệt mà yên tĩnh và lâu bền, giản dị và thân thiện. đó chỉ là những ngôi nhà cổ mái ngói rêu phong, vài gánh hàng rong, gánh nước hiu quạnh … gợi lên bao cảm xúc thân quen.

những bức tranh phố cổ phồn hoa, dù có người hay không, đều có một không gian đặc biệt. không gian ấy đôi khi vẫn còn với thời gian, đôi khi nó dường như chuyển động. từng góc phố, từng hàng cây tưởng như quen mà lại vừa xa lạ. Phong cảnh phố cổ Hà Nội dường như hiện hữu ngay ở đó, nhưng cũng có thể thuộc về một thế giới khác: thế giới tâm linh của phái Bùi Xuân. “phe phố” hiện ra thật mà xấu, giả mà thật, nhiều góc nhìn, nhiều cung bậc cảm xúc. dường như suối muối trường tồn với thời gian, chắt chiu những giá trị cao đẹp mà với tâm hồn nhạy cảm của người nghệ sĩ biết chắc một ngày nào đó chúng sẽ tan biến.

trường học bui xuan vẽ nên khu phố cổ Hà Nội tự nhiên như sống và thở. tâm hồn ông gắn với phố cổ và sự nghiệp của ông cũng gắn với phố cổ. Khu phố cổ Hà Nội là nguồn cảm hứng đặc biệt của trường phái tân xuân. ông vẽ khắp khu phố cổ như thể ông đang kể một câu chuyện về cuộc đời mình. Vì vậy, khu phố cổ Hà Nội chính là sợi dây gắn kết hội họa và tình yêu quê hương đất nước trong những con người thuộc phái Bùi Xuân.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.