Bức tranh tứ bình việt bắc

Phân tích đoạn thơ tứ tuyệt của nhà thơ Bắc Bộ bao gồm dàn ý, sơ đồ tư duy và các bài văn mẫu xuất sắc. Thông qua việc phân tích các bức tranh về bộ tứ Việt Bắc giúp các em hình dung được cách thức, bước đi, phương pháp giải các bài toán đặt ra trong bài toán. Học sinh có thể dựa vào đó để viết một luận văn hoàn chỉnh.

Những bức tranh tứ bình được coi là đoạn thơ xuất sắc trong tác phẩm viet bac g. Bức tranh tứ bình này cho người đọc thêm yêu và hiểu hơn về cảnh vật và con người nơi đây. Sau đó, hãy cùng nhau phân tích bài thơ Tứ tuyệt của Việt Nam, mời các bạn chú ý theo dõi bài văn mẫu sau đây.

Bạn đang xem: Bức tranh tứ bình việt bắc

Bài phân tích bức tranh tứ bình Việt Bắc hay nhất

Bài phân tích bức tranh tứ bình Việt Bắc hay nhất

Tham khảo thêm:

  • Phân tích các bài học Tiếng Việt 12 tiếp theo
  • Bản đồ Tư duy Tiếng Việt

1. Phân tích hồ sơ hình ảnh ở miền Bắc Việt Nam

a) Phân tích các bức tranh bình phong mở của Việt Nam

-Về tác giả: Là một nhà thơ, nhà thơ trữ tình chính trị, những bài thơ của ông luôn phản ánh cuộc chiến đấu gian khổ và thắng lợi của dân tộc.

-Giới thiệu về Việt Bắc: Là bài thơ xuất sắc của tác giả tổng kết cuộc kháng chiến của người anh hùng dân tộc và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với tình cảm cách mạng.

p>

– Bức ảnh tứ tuyệt được coi là một bài thơ tuyệt hay của bài thơ việt bắc hủ.

b) Nội dung bài viết phân tích về Bộ tứ Việt Nam

* Giới thiệu về các bài thơ ca Việt Bắc

– Hoàn cảnh sáng tác: Vào thời điểm chiến thắng Điện Biên Phủ và việc Trung ương Đảng và chính phủ di tản khỏi Chiến khu Việt Nam, tác giả Dư Hủ đã viết bài thơ này.

– Dòng chữ trong bức tranh là lời của những người đã khuất dành cho những người ở lại.

– Hai dòng đầu của bài thơ là lời cầu chúc của người đã khuất được biết tâm tư tình cảm của những người đang ở bên mình, để nói lên nỗi niềm, nỗi nhớ thiên nhiên, con người Việt Nam. .

* Giấy 1: Hình ảnh về Mùa đông

– “rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi”: Dấu câu sử dụng: màu đỏ của hoa chuối trên nền xanh bạt ngàn của núi rừng (màu đỏ của hoa chuối gợi liên tưởng đến hình ảnh ngọn đuốc). cái lạnh của núi mùa đông) và màu vàng của những đốm nắng vàng.

– “Đèo cao nắng hạ dao”: Hình ảnh tia nắng tỏa ra từ dao thắt lưng gợi lên dáng vẻ mạnh mẽ, vĩ đại của người lao động làm chủ thái độ yêu thiên nhiên. và cuộc sống.

* Giấy 2: Hình ảnh mùa xuân ở Việt Nam

– “Cảnh ngày xuân”: Những bông hoa mai trắng tinh khôi tràn ngập không gian núi rừng, khi xuân về thiên nhiên như bừng bừng sức sống.

– Người lao động hiện lên với vẻ đẹp rực rỡ, lành nghề, cần cù: “Nhớ nghề đan nón, trau chuốt từng sợi” và “Chải từng sợi”: hành động chăm chút, tỉ mỉ và mỗi thành viên đều là sản phẩm lao động của chính mình.

* Bài luận 3: Những bức ảnh mùa hè đầy đam mê

– “Tiếng ve kêu râm ran cả rừng đổ vàng”: toàn cảnh thiên nhiên bỗng chốc chuyển sang màu vàng qua động từ “đổ”

  • Bạn có thể liên tưởng màu vàng với âm thanh vui tươi của ve sầu, và con người ở đây tràn đầy năng lượng
  • Cũng có thể thấy rằng chính tiếng ve đã đánh thức khu rừng hổ phách nở rộ ..

– “Nhớ Chị Tôi Đi hái măng Một mình”: “Cô Chị” là biểu hiện của sự trân trọng và tình yêu thương của tác giả đối với con người Việt Nam. Con người Việt Nam.

* Luận điểm 4: Hình ảnh Mùa thu, Mùa của những giấc mơ

– “Ánh trăng rừng mùa thu Hòa bình”: Ánh trăng êm dịu soi sáng núi rừng Việt Nam, là ánh sáng của “hòa bình”, niềm vui và tự do.

– Con người say mê ca hát, chất phác, chân thành, thủy chung, chan chứa nghĩa tình.

* Xếp hạng Tổng thể:

– Tạo cảm giác chung về bức tranh tứ bình: nghệ thuật tranh tứ bình tạo nên sự cân đối hài hòa, khắc họa rất hiệu quả vẻ đẹp của chủ thể một cách toàn diện, bốn bức tranh trên thăng hoa lẫn nhau và không thể tách rời, chúng Đó là một bức tranh tuyệt vời về con người sống hòa hợp với thiên nhiên núi rừng.

c) Kết luận của phân tích tứ giác Việt Nam

– Nêu tóm tắt những nét đặc sắc về nghệ thuật và phong cách thơ của yếu tố: nhưng đậm đà tính dân tộc (thể thơ lục bát, kết cấu đối thoại trong văn học dân gian, ngôn ngữ và hình ảnh giản dị. Lời thơ gần gũi, lời thơ tha thiết.)

– Nêu giá trị của cả bài thơ: khúc tráng ca, khúc tình ca về cách mạng, về kháng chiến, về nhân dân kháng chiến.

2. Phân tích bài thơ tứ tuyệt Du Hủ của người Việt Nam (Bảng 1)

Văn học Việt Nam đã ghi danh nhiều tác giả có đóng góp đáng kể. Mỗi giai đoạn lịch sử khác nhau có một mốc văn học khác nhau. Trong số đó phải kể đến nhà thơ Du Hủ, một nhà thơ xuất sắc trong nền văn học Việt Nam, với hình tượng người anh hùng, chiến sĩ và tình cảm sâu nặng với người dân miền núi Việt Nam, ông đã mang đến cho người đọc một góc nhìn khác rất trữ tình. Những người lính trong chiến tranh Việt Nam qua thơ. Bài thơ làm nổi bật nỗi nhớ về người quá cố ảnh Việt Bắc:

Tôi đã trở lại, bạn có nhớ tôi không?

Tôi nhớ những bông hoa của bạn khi tôi trở lại

Rừng xanh đầy hoa chuối đỏ tươi

<3

Xem thêm: Tranh vẽ 20/11 đề tài ngày Nhà giáo Việt Nam đẹp –

Vào mùa xuân, khu rừng sẽ nở hoa trắng muốt

Nhớ ai đã đan mũ và đánh bóng từng sợi

Gọi rừng là vàng

Cô em gái mất tích đi hái măng một mình

Mặt trăng tỏa sáng an toàn trong khu rừng mùa thu

Hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy ấy. “

Mười câu thơ trên là hình ảnh của những người đã khuất gắn bó với người Việt một cách tự nhiên. Mở đầu, người ra đi khẳng định tình cảm của mình với người ở lại:

Tôi đã trở lại, bạn có nhớ tôi không?

Tôi nhớ những bông hoa của bạn khi tôi trở lại

Phần đầu tiên sử dụng câu hỏi tu từ “Bạn có nhớ tôi không?”, và phần thứ hai là tự trả lời. Với Tuohu, những người cán bộ ra đi không chỉ nhớ về những tháng ngày gian khó “nửa chăn nửa cơm”, mà còn nhớ vẻ đẹp yêu kiều của hoa và người nơi ấy. Nơi đây, loài hoa đại diện cho vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam. Anh ta là người Việt Nam, mặc quần áo chàm nghèo nhưng giàu có. Hoa và người hòa quyện vào nhau trong một vẻ đẹp rất hài hòa, thân thương tạo nên nét riêng biệt, độc đáo cho vùng đất hiền hòa này. Đây là điều tạo nên cấu trúc độc đáo cho bài thơ này.

Sau khi xác nhận nỗi nhớ của mình đối với thiên nhiên và con người Việt Nam, người đã khuất đã nhân cách hóa nỗi nhớ này cho mỗi mùa trong năm bắt đầu từ mùa đông đó:

Rừng xanh đầy hoa chuối đỏ tươi

Qualcomm dưới ánh mặt trời, một con dao trong thắt lưng

Điểm xuyết trên bầu trời xanh bao la của khu rừng là những bông hoa chuối đỏ tươi nở trong nắng vàng. Nhìn từ xa, bông hoa như một ngọn đuốc sáng, tạo nên một bức tranh về đường nét và màu sắc đối lập, hài hòa, cổ điển và hiện đại. “Đỏ tươi” – màu rực lửa của hoa chuối nổi lên trên màu xanh mướt của núi rừng khiến thiên nhiên miền Bắc Việt Nam bừng sáng, ấm áp, như ẩn hiện xua tan đi sức sống. Đi đến nơi hoang vu hiu quạnh vốn có trong lạnh giá và núi rừng. Với ánh sáng yếu ớt của hoa chuối, người dân vùng chiến khu đã lên núi làm rẫy. Trước thiên nhiên rộng lớn, con người dường như càng trở nên hùng vĩ hơn. Giữa núi và nắng, giữa bầu trời cao vút và núi rừng bao la bát ngát. Con người ấy đã trở thành linh hồn của bức tranh mùa đông Việt Bắc.

Mùa đông kết thúc và mùa xuân nổi lên trong vẻ đẹp thuần khiết:

Xem thêm: Tranh vẽ 20/11 đề tài ngày Nhà giáo Việt Nam đẹp –

Vào mùa xuân, khu rừng sẽ nở hoa trắng muốt

Nhớ ai đã đan mũ và đánh bóng từng sợi

Bao trùm lên khung cảnh mùa xuân là những bông hoa mai trắng nhẹ nhàng, trong trẻo và tinh khôi trên khắp núi rừng, đồng bằng: “hoa mai nở rộ mùa xuân”. “Bạch rừng” được viết ngược, “trắng” làm động từ còn có chức năng nhấn mạnh màu sắc, màu trắng dường như bao trùm lên cả màu xanh của lá, làm bừng sáng cả thân cây. Màu trắng mơ màng, ủ rũ, dịu mát của hoa mai. Mùa xuân càng trở nên tươi tắn hơn khi hình ảnh một con người xuất hiện, kèm theo đó là hoạt động “chải từng sợi”. Vẻ đẹp tự nhiên trong công việc hàng ngày. Từ “sáng” mang hình tượng thơ trong bàn tay của người dân lao động: cần cù, tỉ mỉ, khéo léo, nhanh nhẹn, cẩn thận cũng là phẩm chất của con người Việt Bắc.

Với tiếng ve kêu râm ran trong mùa hè, bức tranh Việt Nam trở nên sống động hơn bao giờ hết:

Gọi rừng là vàng

Cô em gái mất tích đi hái măng một mình

Khi tiếng ve kêu râm ran cũng là lúc cả rừng hổ phách hoàng kim. Động từ mạnh “to pour” mô tả sự ngả vàng đồng thời của hổ phách vào đầu mùa hè. Màu hổ phách đổ vàng xuống dòng suối như hóa nguồn nắng hè và tiếng ve kêu thành vàng. Chỉ trong phần trên, chúng ta có thể thấy một thời gian vừa chuyển động vừa sống động: tiếng ve kêu báo hiệu mùa hè đến, và những cây hổ phách đã ngả sang màu vàng rực rỡ. Xuất hiện giữa thiên nhiên phồn hoa vàng son ấy là hình ảnh cô gái áo chàm đang cần mẫn hái măng cho các anh bộ đội thời chống Nhật: “Nhớ chị em tôi hái măng một mình”. Hái măng chẳng khác gì cô đơn, chẳng để lại nỗi cô đơn, lẻ loi như bóng dáng cô gái miền núi trong bài thơ cổ, ngược lại rất trữ tình, thơ mộng, gần gũi thân thương. Bức tranh thơ còn gợi lên vẻ đẹp chịu thương chịu khó của người con gái. Đằng sau này rất nhiều sự đồng cảm và trân trọng của tác giả.

Cảnh kết thúc của bộ tứ là một mùa thu yên bình:

Mặt trăng tỏa sáng an toàn trong khu rừng mùa thu

Nhớ câu ca dao thủy chung.

Không gian ngập tràn ánh trăng, chính ánh trăng của tự do và hòa bình đã soi sáng niềm vui cho mọi ngọn núi, mọi làng quê Việt Nam. Bức tranh mùa thu của Việt Cộng cũng đã hoàn thành bức tranh núi rừng tuyệt đẹp và kết thúc bằng bài “Tình không đổi thay” gợi lên tình quê sâu nặng.

Toàn bộ tác phẩm như một bản nhạc da diết, nhịp nhàng, tha thiết, được cất lên bởi một bản tình ca, về cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp hoành tráng, về những con người anh dũng kháng chiến. Qua bài ca dao hay và hào hùng này, nhà thơ đã bày tỏ tình cảm chân thành, sâu nặng đối với núi rừng Việt Nam, ca ngợi tình đồng chí, tình đồng bào cao cả. Qua đó, tác giả cũng nhắc nhở người đọc, người nghe đừng quên những chương lịch sử anh hùng dân tộc, những chương lịch sử thấm đẫm máu và nước mắt ấy, những chương lịch sử chan chứa tình cách mạng và lòng yêu nước ấy. thâm thúy.

3. Bài phân tích của nhà thơ về bức tranh tứ bình Việt Nam (mẫu 2)

Tố Hữu là một trong những nhà thơ tinh hoa của nền văn học Việt Nam hiện đại. Ông là một nhà thơ có tư tưởng cộng sản, một nhà thơ lớn và những bài thơ của ông đều viết về cách mạng. Ông cũng là người có tình cảm sâu sắc với nhân dân nên trong công việc của mình, ông luôn gần gũi với nhân dân. Ông đã để lại một sự nghiệp văn học phong phú, có giá trị, với phong cách chính luận trữ tình sâu sắc, đậm đà bản sắc dân tộc. Điển hình là bài ca dao Việt Bắc, kết tinh của tác phẩm là lắng đọng trong mười câu thơ, gợi tả nỗi nhớ của con người trở về đồng bằng, cảnh thiên nhiên và con người Việt Bắc được lồng ghép tạo thành một bài thơ tứ tuyệt.

“Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không?

Tôi nhớ những bông hoa của bạn khi tôi trở lại

Rừng xanh đầy hoa chuối đỏ tươi

<3

Xem thêm: Tranh vẽ 20/11 đề tài ngày Nhà giáo Việt Nam đẹp –

Vào mùa xuân, khu rừng sẽ nở hoa trắng muốt

Nhớ ai đã đan mũ và đánh bóng từng sợi

Gọi rừng là vàng

Cô em gái mất tích đi hái măng một mình

Mặt trăng tỏa sáng an toàn trong khu rừng mùa thu

Hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy ấy “

Nước Việt Nam ban đầu được thành lập vào đầu tháng 10 năm 1954. Ngay sau khi Kháng chiến chống Pháp thắng lợi, các cơ quan trung ương của đảng và chính phủ từ Việt Nam trở về Hà Nội. Touhu cũng là một cán bộ đã sống với Việt Cộng nhiều năm, nay đã cùng nhau trở về từ chiến khu. Bài thơ dường như được viết trong cuộc chia tay đầy luyến tiếc ấy. Có lẽ điều đẹp đẽ nhất trong hoài niệm về Việt Nam là ấn tượng không thể phai mờ về những con người sống hòa mình với thiên nhiên núi cao thơ mộng và đẹp đẽ.

“Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không?

Tôi nhớ hoa của bạn khi tôi trở lại “

Mở đầu bài thơ là một câu hỏi tu từ, nhưng câu hỏi chỉ là cái cớ để bộc lộ tâm tư, tình cảm, nhấn mạnh niềm khao khát vốn sống của con người. Hai câu đầu là câu hỏi và câu trả lời của chúng tôi, tức là những người cán bộ kháng chiến trở về. Tôi tự hỏi lòng mình có nhớ những người cách mạng đi về miền Bắc không, xin những người Việt Bắc bày tỏ tình cảm, dù xa, dù xa nhưng lòng chúng tôi vẫn gắn bó với Chiến khu Việt Nam. Các từ “ta” và “nhớ” được lặp lại để thể hiện lòng trung thành và màu sắc. Nỗi nhớ về thiên nhiên, núi rừng và con người Việt Nam đã hóa thành “hoa và người”. “Hoa” là kết tinh của hương vị, còn “người” là kết tinh của đời sống xã hội. Suy cho cùng, “con người là hoa của đất”. Hoa và người được đặt cạnh nhau, bổ sung cho nhau, làm bừng sáng cả không gian núi rừng, trùng điệp Việt Nam.

Những câu thơ sau đây tái hiện một cách chi tiết và chân thực vẻ đẹp bốn mùa của chiến khu. Cảnh và nhân vật hòa quyện vào nhau. Cứ có câu thơ tả cảnh, có câu thơ tả thực tả người. Mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng tạo nên bộ tứ ánh sáng, màu sắc và đường nét đầy tươi vui và ấm áp.

“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Qualcomm với con dao dưới ánh nắng mặt trời “

Bộ tứ bắt đầu bằng cảnh mùa đông. Chúng ta luôn thắc mắc tại sao tác giả không miêu tả các mùa theo quy luật tự nhiên của xuân, hạ, thu, đông, có lẽ vì khi tác giả viết bài thơ này là vào đầu tháng 10 năm 1954, trời đã sang đông nên cảnh sắc Việt Nam. trong mùa đông cũng là nguồn cảm hứng để anh viết về mùa đông trước đó.

Nghĩ đến mùa đông phương bắc, tác giả không nhớ tới thời tiết lạnh lẽo, âm u lạnh lẽo mà là những ngày đông nắng chói chang. Màu xanh bạt ngàn của núi rừng Việt Nam làm nổi bật màu đỏ tươi của hoa chuối. Hình ảnh “hoa chuối đỏ tươi” là hình ảnh đặc trưng của mùa đông núi rừng Việt Nam, nó như ngọn đuốc thắp sáng bức tranh mùa đông và xua tan đi bóng tối, giá lạnh của núi rừng nơi đây. Cả không gian như được sưởi ấm, tô điểm thêm vẻ đẹp đặc trưng của miền Bắc Việt Nam vào mùa đông. Đằng sau bức ảnh mùa đông ấy ẩn chứa hình ảnh một người nông dân đi làm rẫy, trèo đèo lội suối lên vùng cao làm ruộng. Hình ảnh người lao động khỏe ngày càng rực rỡ, rực rỡ hơn. Ông sử dụng nghệ thuật đảo ngữ, tức là thay vì dùng “nắng” như một danh từ, ông dùng “nắng” – một động từ, nhằm làm cho hình ảnh người lao động thêm đẹp và nhiều màu sắc.

Sự kết thúc của mùa đông lạnh giá đã mở ra một mùa xuân ấm áp và hạnh phúc hơn:

“Vào mùa xuân, khu rừng nở hoa trắng”

Nhớ ai đan nón và đánh bóng từng sợi “

Bức tranh “hoa mai trắng” là loài hoa đặc trưng của mùa xuân núi rừng Việt Nam. Hoa nở trắng xóa cả khu rừng một màu không trắng, giống như truyện “Mấy bông hoa trên cành lê trắng” của tác giả Nhiếp Du. Đó là màu trắng tinh khôi, màu thuần khiết của núi rừng Việt Nam. Đằng sau mùa xuân trong sáng, nhẹ nhàng, thơ mộng ấy. Nhà thơ nghĩ đến những người đan nón. Hình ảnh “người cầm dao rạch sông” còn thể hiện đức tính cần cù, tỉ mỉ, khéo léo và tài hoa của con người nơi đây. Họ đã biến những sợi này thành những chiếc mũ. Đó là món cần phải có để người dân nơi đây trốn nắng mưa hè, và cũng có thể là món quà tác giả gửi tặng người thân.

“Con ve sầu gọi Lin Diaojin”

Tôi nhớ chị tôi đi hái măng một mình “

Khi ve sầu kêu, đó là âm thanh đặc trưng của mùa hè. Rừng hổ phách bỗng chuyển sang màu vàng, một sự thay đổi đột ngột khiến người ta có cảm giác khi tiếng ve kêu, lá cây hổ phách chuyển từ xanh sang vàng. Cả không gian Việt Bắc cũng được nhuộm một màu vàng tươi, thời gian đã cho ta màu sắc, và hình ảnh cô gái hái măng ẩn sâu trong màu vàng rực rỡ ấy. Ở đó, toát lên tinh thần cần cù, siêng năng, cần cù. Măng là lương thực của bộ đội cách mạng. Hình ảnh một cô gái đi hái măng một mình, trông thật bình yên và thư thái. Câu này làm chúng ta nhớ đến câu này:

“Mơ đi, măng về già”

Nếu mùa đông là hoa mai, mùa xuân là hoa chuối thì mùa hạ là hoa hổ phách. Vậy mùa thu có hoa gì thơ mộng, mùa thu không có hoa mà có người, mùa thu có người là loài hoa đẹp nhất: “người là hoa của đất”.

Khác với văn học trung đại, tức là văn học mà nhà văn lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cái đẹp, thì văn học hiện đại lấy con người làm chuẩn mực cái đẹp. Điều này thể hiện rất rõ trong các bài thơ miêu tả Du Huqiu.

“Trăng sáng soi rừng mùa thu

Hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy ấy “

Một câu thơ có “tiếng nói của tình yêu” nếu nó miêu tả hình ảnh của vầng trăng. Cặp đôi “trăng nhạc” giúp tạo nên vẻ đẹp lung linh lãng mạn. Lúc bấy giờ đất nước ta đang trong thời kỳ kháng chiến ác liệt nhưng trong những vần thơ của các bạn hữu chỉ thấy được hòa bình, thanh bình, yên ả và tình yêu không đổi thay.

Bài thơ chan chứa tình, nỗi nhớ thấm sâu vào cảnh và người. Người ở lại sẽ “nhớ mình” và “nhớ mình”. Tình yêu vô cùng nồng nàn, thánh thiện, trung thành. Bao năm qua, nghĩa tình cách mạng không thay đổi giữa Việt Nam và những người trở về vẫn thủy chung, son sắc, in sâu vào lòng người.

Tóm lại, trong 10 câu thơ trên, đầu hổ trong câu tả cảnh và câu tả người bổ sung cho nhau. Sự hài hòa này tạo nên một bức tranh tứ bình đẹp và nhiều màu sắc. Có như vậy, Từ Hũ mới thể hiện được tình yêu của mình đối với cảnh sắc thiên nhiên núi rừng Việt Nam, cũng như lòng trung thành với những con người hồn hậu, nhân hậu nơi đây. Tình yêu và niềm tự hào của tác giả đối với đất nước Việt Nam. Trong mỗi chúng ta cũng cần biết đến một địa danh trên đất nước mình, yêu mến và tự hào về vẻ đẹp kỳ diệu của nó. Quan trọng nhất, chúng ta nhớ đến công ơn to lớn của những người lính đã hy sinh cuộc đời mình chiến đấu và xây dựng để tạo nên một đất nước hòa bình và tươi đẹp như ngày nay.

4. Phân tích bài thơ tứ tuyệt Đường Bắc thuộc (Bảng 3)

Nhắc đến núi rừng Việt Bắc nghĩa là nơi sản sinh ra cách mạng, đồng bằng miền Trung cằn cỗi đầy nghĩa tình, nơi in dấu bao kỷ niệm của thời kỳ cách mạng gian khổ. Chúng tôi đang ly thân.

Xem thêm: Tranh vẽ đề tài ngôi trường mơ ước của em đẹp nhất

Cứ thế, sợi nhớ, sợi tình đan xen vào nhau như tiếng gọi “anh- em” của một đôi trai gái đã từng yêu nhau. Như tác giả Lanveen đã từng nói “Khi ta ở đất chỉ là nơi ở / Khi ta đi, đất bỗng trở thành linh hồn”. Vâng, chiến tranh Việt Nam trong thơ của nhà thơ, với những ca từ ngân nga, giàu nhạc tính, đã biến những tâm hồn yêu thương thành những cảnh tượng mà những con người yêu thương sẽ không bao giờ quên.

Bạn có nhớ tôi khi bạn trở lại không

Tôi đã trở lại, tôi nhớ những bông hoa của bạn

Rừng xanh đầy hoa chuối đỏ tươi

Qualcomm trong ánh nắng mặt trời với một con dao

Xem thêm: Tranh vẽ 20/11 đề tài ngày Nhà giáo Việt Nam đẹp –

Vào mùa xuân, khu rừng sẽ nở hoa trắng muốt

Nhớ ai đã đan mũ và đánh bóng từng sợi

Gọi rừng là vàng

Cô em gái mất tích đi hái măng một mình

Mặt trăng tỏa sáng an toàn trong khu rừng mùa thu

Hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy ấy

Touhu là một nhà thơ trữ tình chính trị có tình cảm cách mạng được thể hiện trong các bài thơ của ông rất dịu dàng nhưng cũng rất sâu sắc. viet bac đặc biệt là thơ lục bát và đỉnh cao của thơ ca kháng Pháp. Bài thơ này được viết vào tháng 10 năm 1954, khi Trung ương Đảng và Chính phủ, Bác Hồ và các đồng chí cán bộ kháng chiến đã rời “thành phố ngàn gió” để đến “thành phố hoa vàng, thành phố nắng, thủ đô gió, Ba Ting ”. Cả bài thơ là nỗi nhớ da diết chảy về Chiến khu Việt Bắc gian khổ mà vui tươi, hào hùng Nhưng có lẽ ấn tượng nhất trong Bài ca Việt Bắc là bức tranh tứ bình xuân hạ thu tuyệt đẹp. -mùa đông. Những bài thơ.

Bài thơ mở đầu bằng hai khổ thơ nói lên cảm nhận chung của bài thơ:

“Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không?

Tôi nhớ hoa của bạn khi tôi trở lại “

Phần đầu tiên sử dụng câu hỏi tu từ “bạn có nhớ tôi không?”, phần thứ hai tự trả lời, câu chuyện ngụ ngôn “ta” được lặp lại bốn lần và âm “a” được sử dụng làm âm mở đầu. Giọng hát xa xăm, nồng nàn, đắm say. Và với huỵch, người cán bộ ra đi sẽ không chỉ nhớ về những ngày tháng vất vả “cơm chung, áo chung” mà còn cả vẻ đẹp yêu kiều bên mình. Nơi đây, loài hoa đại diện cho vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam. Dân tộc Việt Nam, khoác trên mình chiếc áo chàm nghèo với tấm lòng son sắt thủy chung. Hoa và người thêm rạng rỡ, tươi thắm, hòa quyện làm một, hòa làm một, tạo nên phong cách riêng của vùng đất này. Đây là điều tạo nên cấu trúc độc đáo của bài thơ này. Trong bốn cặp lục bát, sáu đoạn dành để nhớ hoa, nhớ cảnh, tám đoạn cầu để nhớ người. Cảnh và nhân vật trong mỗi câu đều có sắc thái riêng và đặc sắc hấp dẫn.

Nhắc đến mùa đông, chúng ta thường nghĩ đến cái lạnh tê tái, cái ảm đạm của mưa phùn và gió bắc, cái buồn man mác của tiết trời. Nhưng trong bài thơ của Nhạc Hoa, điều kỳ lạ là mùa đông bỗng ấm áp đến lạ thường:

“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Qualcomm với con dao dưới ánh nắng mặt trời “

Điểm xuyết phía trên là nền xanh bạt ngàn của rừng, màu hoa chuối đỏ tươi khoe sắc dưới nắng. Nhìn từ xa, bông hoa như được thắp sáng bởi những ngọn đuốc, tạo thành một bức tranh đa sắc, vừa đối lập vừa hài hòa, vừa cổ điển vừa hiện đại. Màu “đỏ tươi” – màu ấm áp và màu của hoa chuối nổi lên giữa màu xanh vô tận của núi rừng, làm bừng sáng thiên nhiên Việt Bắc, những nơi ấm áp dường như ẩn chứa sức sống, xua đuổi đi cái lạnh lẽo và ấm áp vốn có. trong rừng núi Cô đơn nơi hoang vu. Bài thơ này làm chúng ta liên tưởng đến màu đỏ của hoa lựu trong bài thơ của Ruan Cui:

“Thạch lựu vẫn phun ra màu đỏ”

Hồng để lâu đã mất mùi thơm “

Từ sự liên tưởng đó, ta thấy mùa đông trong bài thơ cũng toát lên sự ấm áp của mùa hạ, không phải vì sắc đỏ của hoa chuối và cái lạnh toát ra từ màu xanh của núi rừng.

Trong ánh hoàng hôn của hoa cỏ, đồng bào chiến khu lên núi làm việc, nương rẫy trên núi khai hoang nhiều lúa, khoai cung cấp sức đề kháng “đèo cao, nắng chiếu thắt lưng. “. Trước thiên nhiên rộng lớn, con người dường như càng trở nên mạnh mẽ và hùng vĩ hơn. Ở đây nhà thơ không vẽ một khuôn mặt, mà chụp một biểu hiện sáng nhất của tình yêu. Đó là mặt trời chói chang trên phiến rừng quanh eo anh. Ở đây, câu thơ còn mang ngôn ngữ thơ, ngôn ngữ nhiếp ảnh. Con người như tâm điểm của những vệt sáng. Người đó cũng xuất hiện trong tư thế đẹp nhất – “Qualcomm”. Con người cũng đang chiếm đỉnh núi, chiếm núi rừng, tự do “núi rừng là của ta / Trời xanh, đây là của ta”. Đó là một cử chỉ lái xe đầy tự hào và vững vàng: giữa núi non và nắng vàng, giữa bầu trời bao la và rừng xanh bạt ngàn. Người đàn ông đó cũng trở thành linh hồn của bức tranh mùa đông Việt Cộng.

Mùa đông đã qua và mùa xuân đã đến, và khi chúng ta nghĩ đến mùa xuân, chúng ta nghĩ ngay đến cây cỏ, hoa lá và hàng trăm loài đang bừng tỉnh với cuộc sống mới sau một mùa đông dài. Mùa xuân ở Việt Nam cũng vậy:

“Vào mùa xuân, khu rừng nở hoa trắng”

Nhớ ai đan nón và đánh bóng từng sợi “

Bao trùm lên khung cảnh mùa xuân là những bông mai dịu dàng, trong trẻo, trắng tinh khôi trên khắp núi rừng đồng bằng: “một ngày xuân hoa mơ nở rừng”. “Forest White” được đảo ngữ, từ “white” được dùng như một động từ để nhấn mạnh màu sắc, và màu trắng dường như làm lu mờ tất cả màu xanh của tán lá, làm bừng sáng cả một vùng. Khu rừng là màu trắng mơ màng, ủ rũ, dịu mát của những bông hoa mai tinh khôi. Động từ “nở hoa” mở ra sức xuân căng tràn, rực rỡ. Đây không phải là lần đầu tiên tác giả viết về màu trắng, năm 1941 các bác Việt Nam đón Bác bằng màu hoa mai:

“Ôi, buổi sáng mùa xuân này, mùa xuân năm bốn mươi mốt tuổi

Những quả mơ ở bìa rừng trắng

Bạn quay lại và làm yên lặng tiếng chim hót

Bãi biển Reed chết lặng “

Mùa xuân sẽ trở nên tươi mới hơn khi hình ảnh con người hiện lên với hoạt động “chải từng sợi tóc”. Con người đẹp tự nhiên trong công việc hàng ngày. Từ “sáng”, một hình ảnh thơ, thể hiện bàn tay của nhân dân lao động: cần cù, tỉ mỉ, tài hoa, nhanh nhẹn, cẩn thận, đó cũng là những phẩm chất của con người Việt Bắc.

Với tiếng ve kêu râm ran trong mùa hè, bức tranh Việt Nam trở nên sống động hơn bao giờ hết:

“Con ve sầu gọi Lin Diaojin”

Tôi nhớ chị tôi đi hái măng một mình “

Khi tiếng ve kêu, khu rừng hổ phách chuyển sang màu vàng. Động từ “xuống” là một động từ mạnh, chỉ ra rằng những bông hoa chuyển sang màu vàng vào đầu mùa hè. Màu của cây hổ phách là màu vàng vàng, dường như chuyển nắng hè và tiếng ve kêu râm ran. Đó là một bức tranh sơn mài hoài cổ, vì vậy nó rạng rỡ và ngân nga. Yếu tố không chỉ có năng khiếu miêu tả vẻ đẹp riêng của từng mùa mà còn có sức gợi tả lâu dài về thời gian và sự chuyển động thay đổi của cảnh vật. Trong bài thơ trên, chúng ta có thể thấy cả thời gian quay cuồng một cách sống động: tiếng ve kêu báo hiệu mùa hè đến, và những cây hổ phách chuyển sang màu vàng rực rỡ. Đây là một biểu hiện rất độc đáo của chủ nghĩa dân tộc.

Trong thiên nhiên trù phú vàng son ấy có hình ảnh một cô gái áo chàm cần mẫn hái măng trong rừng để tiếp tế cho những người lính kháng chiến nơi ấy: “Nhớ cô em gái từng hái măng cho anh”. Hái măng một mình cũng giống như lưng cô gái miền núi trong thơ cổ, cô đơn lẻ bóng, ngược lại rất trữ tình, nên thơ, gần gũi, thân thương, luôn nghiêm trang. Hình ảnh thơ còn gợi vẻ đẹp về nỗi đau, nỗi khổ của người con gái. Đằng sau điều này là biết bao sự đồng cảm và trân trọng dành cho tác giả.

Vào mùa thu, núi rừng trong chiến khu như được tắm mình trong ánh trăng xanh, ánh lên vẻ dịu mát và kỳ ảo:

“Trăng sáng soi rừng mùa thu

Hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy ấy “

Không gian bao la ngập tràn ánh trăng, ánh trăng của tự do, ánh trăng của hòa bình, soi sáng niềm vui của từng núi rừng, bản làng Việt Nam. Khi chúng tôi còn ở chiến khu, tôi cũng biết ánh trăng mùa thu trong bài thơ của bạn:

“Trăng vào cửa sổ thơ

Quân đội đang bận, vui lòng đợi ngày mốt

Tiếng chuông đột ngột vang lên

Tin tức về chiến thắng trong cuộc chiến xuyên khu vực đã được báo cáo “

Không có chuông chiến thắng, nhưng có thể nghe thấy tiếng hát. Đó là một bài hát về sự trong sáng của dân tộc, một bài hát gợi nhớ về lòng chung thủy. Đây cũng là bài hát của núi rừng Việt Nam, bài ca của núi rừng 15 năm gắn bó, thiết tha.

Có! Bức tranh mùa thu Việt Nam hoàn thiện bức tranh núi rừng tươi đẹp và kết thúc bài thơ bằng một khúc ca gợi lên tình yêu quê hương sâu nặng “thủy chung son sắt”.

Với bút pháp tối giản, cổ điển và hiện đại, bài thơ này của tác giả nhằm tô đậm những cảnh vật và con người qua bốn mùa của Chiến khu Việt Nam thơ mộng. .Cảnh và nhân vật phối hợp làm đẹp cho nhau, làm cho bức tranh trở nên thân thuộc, sinh động và giàu tình cảm. Mọi thứ trong lòng người cán bộ trở về đều biến thành nỗi nhớ da diết, rạo rực.

Xem thêm: Đơn yêu cầu giải quyết tranh chấp đất đai Quy định hiện hành

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.