Chuyên mục
Tranh

Phân tích bức tranh thiên nhiên tứ bình trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu (ngắn gọn, hay nhất)

hướng dẫn lập dàn ý phân tích hình tượng thiên nhiên trong bài thơ Bắc đẩu bội tinh của Việt Nam ngắn gọn, chi tiết, hay hơn. Với dàn ý và bài văn mẫu được tổng hợp và biên soạn dưới đây sẽ giúp các bạn có thêm tài liệu hữu ích cho việc học tập môn văn. cùng tham khảo!

lược đồ phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bốn ô vuông trong bài thơ Tỏ lòng của Việt Nam

Phân tích bức tranh thiên nhiên tứ bình trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu ( ảnh 1)

i / giới thiệu

– “viet bac” có thể nói là một trong những bài thơ hay nhất của huu. ca từ của bài thơ như một bản tình ca tha thiết về quê hương đất nước của cách mạng Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

– bên cạnh hình ảnh hùng tráng của cuộc sống đời thường gần đó hay tình cảm của người chiến sĩ cách mạng gần đó được bao bọc bởi thiên nhiên vô cùng tươi đẹp

ii / body:

* nhận xét chung:

bài thơ là một bức tranh được dệt nên bằng những ngôn từ nghệ thuật hoàn hảo, rất hoàn hảo. có sự đan xen giữa cảnh và người, giữa đời thực và trái tim của một nhà thơ cách mạng đầy nhiệt huyết.

Mười câu thơ nổi bật trên là một phần trong chuỗi 62 câu nói lên tình cảm của người cán bộ sắp rời xa Việt Bắc, nơi đã gắn bó với bao tình cảm máu thịt.

1 / hai câu đầu tiên:

Bài thơ mở đầu bằng một câu hỏi:

Tôi đã trở lại, bạn nhớ tôi

nhưng thực sự, câu hỏi trong hai câu này chỉ đơn giản là hỏi, yêu cầu tạo thêm lý do để bày tỏ cảm xúc của bạn:

Tôi đã trở lại, tôi nhớ những bông hoa với bạn.

đoạn thơ dường như có nhịp điệu mượt mà nhờ các phép điệp ngữ và các thanh điệu bằng nhau (6/8) như một lời ru ngọt ngào của mẹ và bà, câu thơ không chỉ bộc lộ tâm trạng nghiêm trang của nhân vật trữ tình. Đó là sự tri ân đối với thiên nhiên và con người Việt Bắc. Trong ngôn ngữ Việt Nam, hoa còn mang ý nghĩa tượng trưng về thiên nhiên, về những gì tươi đẹp nhất. Trong thơ ca cổ đại, câu ca dao lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cho con người rất phổ biến, sự đối xứng của con người với thiên nhiên cũng là một cách thể hiện vẻ đẹp của con người.

2 / tám câu sau:

– bình luận:

bốn câu lục bát còn lại trong đoạn thơ là hình ảnh liên tục của con người và thiên nhiên Việt Bắc. và ở đây nhiều người coi nó là bộ tứ quý (xuân, hạ, thu, đông). nhà thơ đã kế thừa nghệ thuật hội họa truyền thống của dân tộc bằng cách miêu tả hình ảnh thiên nhiên. mỗi câu thơ như thể nó đại diện cho một hình ảnh cụ thể, nhưng cũng có thể được ghép lại với nhau thành một tập hợp liên tục:

– hình ảnh đầu tiên:

rừng xanh tươi với hoa chuối đỏ tươi

đèo cao dưới nắng với con dao trong thắt lưng

câu thơ mở ra một không gian thiên nhiên tuyệt vời ở viet bac. trên nền xanh bao la của núi rừng đại ngàn càng làm nổi bật lên hình ảnh “hoa chuối đỏ tươi”. do đó, thiên nhiên hùng vĩ ấy không có gì lạ; ngược lại, gần gũi, thân thiết với mọi người:

đèo cao dưới nắng với con dao trong thắt lưng

cũng là một cách ngắt câu cho hình ảnh nổi bật hơn cảnh, thật là một đặc điểm khéo léo của yếu tố tự biểu đạt trong thơ. nghệ thuật chấm của tác giả càng trở nên độc đáo: dấu chấm được chọn càng nhỏ thì sức gợi càng lớn. do đó, câu thơ có hình ảnh (mặt trời) le lói của những hình ảnh và cảnh vật đang yên tĩnh, thậm chí hiu quạnh bỗng có sức sống và chuyển động.

– hình ảnh thứ hai

vào ngày xuân, khu rừng sẽ nở trắng

hãy nhớ đến người đan nón và chuốt từng sợi chỉ

khác với hình ảnh thứ nhất, hình ảnh thứ hai thơ mở đầu bằng sự định vị của thời gian (ngày xuân). nhưng đồng thời cũng mở ra không gian:

ngày xuân mở rừng trắng

những điệp ngữ (mơ / nở; trắng / rừng) cùng với hình ảnh hoa mai (trắng) tạo nên một không gian vừa nhẹ nhàng vừa thoáng đãng. ở khổ thơ đầu, nghệ thuật miêu tả của tác giả thật độc đáo ở sự trùng điệp, tìm những hình ảnh gợi hình và màu sắc sặc sỡ (hoa đỏ, mặt trời) để gợi tả sự chuyển động của cảnh vật, thì ở đây, nhà thơ lại nhìn vào cái mênh mông trùng điệp để tìm cảm xúc (ẩn) từ tự nhiên.

Trong khung cảnh không gian bao la và đầy trăn trở ấy, nhà thơ hướng ánh mắt của mình vào một hoạt động dường như trong phút chốc:

… người đan mũ và chuốt từng sợi len.

là một hình ảnh thực tế. trong dòng hoài niệm của tác giả, hình ảnh người thợ dệt nón chỉ là lời gợi nhắc. bài thơ dường như gợi lên tình cảm, điểm nhìn của tác giả hơn là tả thực. Đó là hình ảnh nổi bật của đời sống thường ngày Việt Bắc. đối với nhiều người, nó có thể không đáng kể, không đáng nhớ. với nhà thơ tử tế như một người bạn, đó là hình ảnh khắc sâu trong trái tim tôi.

– hình ảnh thứ ba

Tôi đã gọi rừng đổ vàng

Nhớ chị gái đi hái măng một mình.

câu thơ mở đầu bằng tiếng ve, như giúp người đọc cảm nhận được thời gian đã có sự chuyển mình sang mùa hè. ý thơ của câu thơ dường như mang âm hưởng náo nhiệt và màu sắc đặc trưng của núi rừng Việt Bắc. những âm thanh và màu sắc sống động đó tạo nên một khung cảnh thiên nhiên tưng bừng

Tôi đã gọi rừng đổ vàng

Nhớ chị gái đi hái măng một mình.

Hoa và người Việt Bắc trong thơ ca một tiếng hu hu chạy trốn, tôn vinh lẫn nhau. hòa trộn với nhau để làm nổi bật lẫn nhau. và chính sự đồng điệu đó đã tạo nên chất thơ tình tứ. do đó, không nên suy diễn, giàu tính biểu tượng với các hoạt động, việc làm của đời thực.

– hình ảnh thứ tư

mặt trăng trong rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

hãy nhớ đến bài ca tình yêu thủy chung.

câu thơ mang phong cách mở đầu với sự sắp đặt của cả không gian và thời gian “mùa thu sôi động”. Tại điểm này, chúng ta chú ý đến các kiểu định vị trong các câu trước:

rừng xanh = & gt; không gian

ngày xuân = & gt; thời gian

hét lên = & gt; âm thanh (thời gian)

Tương ứng với mỗi câu thơ đặc sắc và cách định vị trên là một mùa của thiên nhiên (đông, xuân, hạ). không ngoa, câu thơ này cũng là một bức tranh thiên nhiên giao mùa (mùa thu). nhưng có lẽ bức ảnh được chụp là bức ảnh cuối cùng của bộ tứ cũng như bài hát cuối cùng của một chuỗi hoài niệm nên tất cả hình ảnh đều trở nên tượng trưng, ​​âm vang cũng bao trùm hơn:

mặt trăng trong rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

hãy nhớ đến bài ca tình yêu thủy chung.

Rừng thu miền Bắc Việt Nam trong thơ là bao la, rộng lớn nhưng không hề lạnh giá. “vầng trăng soi bóng hòa bình” là hình ảnh vừa mang ý nghĩa ánh trăng của tình đời ấy, vừa mang ý nghĩa của một lẽ sống thủy chung, tự do. và trong cuộc sống đó, cũng có nghĩa là trung thành. khi có tự do, chúng ta vẫn không quên những ngày tháng khó khăn.

– xếp hạng:

hình ảnh tứ tuyệt trong thơ về cảnh và người Việt Bắc được dệt nên trong ánh sáng của một nỗi nhớ khôn nguôi. Thông thường, mọi người chỉ nhớ về những điều ấn tượng nhất trong quá khứ, và càng lùi xa thời gian, ấn tượng đó càng trở nên đẹp đẽ, huyền ảo và rõ ràng hơn.

iii / end

– viet bac được coi là một bài thơ hay của to huu. ở đó, nhà thơ đã thể hiện tài năng và sự uyên bác về nhiều mặt của nghệ thuật sáng tạo thơ. tài năng đó được hướng dẫn bởi một giai điệu xúc động của nhà thơ cách mạng.

– đoạn thơ tả cảnh 4 mùa trên đây là một trong những câu thơ hay nhất trong thơ ca việt bắc bởi nó kết tinh một nghệ thuật thơ vừa dân tộc vừa hiện đại trong một giai điệu tâm hồn tha thiết. .

Phân tích hình tượng thiên nhiên trong bài thơ Tiếng Việt – Bài 1

Phân tích bức tranh thiên nhiên tứ bình trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu ( ảnh 2)

tou huu là nhà thơ cách mạng tiêu biểu của phong trào thơ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. những tác phẩm của ông như một vũ khí để chống lại quân xâm lược, khuyến khích và kích thích lòng yêu nước của nhân dân.

bài thơ “viet bac” được tác giả viết trong những ngày tác giả đóng quân trên miền viet bac. bài thơ thể hiện tình quân dân gắn bó sâu nặng, khi chia lìa đồng bào bỏ lại bao nhiêu nỗi nhớ, khi chia ly tác giả viết nên những vần thơ xúc động, dạt dào cảm xúc.

Xuyên suốt bài thơ có những câu thơ tự tin nói lên tình cảm giữa anh và em, giữa quân và dân thật đong đầy, sâu nặng. tác giả là người từng tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Chính vì lẽ đó mà những bài thơ của ông rất giản dị, mộc mạc và gần gũi, khi đọc bài thơ ta mới cảm nhận được sự thiêng liêng, nặng trĩu trong tình cảm của người lính.

Bài thơ việt bắc được viết theo thể thơ lục bát truyền thống gần gũi với người nghe. trong đoạn thơ nghệ thuật so sánh tác giả sử dụng rất linh hoạt ẩn dụ, thể hiện sự tinh tế trong phong cách ngôn ngữ của tác giả. Đặc biệt, bài thơ còn làm xúc động lòng người khi tác giả vẽ nên bức tranh thiên nhiên và con người Việt Bắc tươi đẹp.

bạn nhớ tôi khi bạn trở lại

Khi tôi trở lại, tôi nhớ những bông hoa với bạn

“ta” và “ta” thể hiện tình quân dân nhưng với ngôn ngữ giản dị, thể hiện sự gần gũi như những người thân trong một gia đình, như những người bạn tâm giao suốt đời. giờ tôi phải xa bao nhiêu tâm sự, bao nỗi nhớ nhung không nỡ rời xa

tác giả to huu đã vô cùng khéo léo khi đưa người đọc đến với những khung cảnh vô cùng thơ mộng và lãng mạn của núi rừng Việt Nam, vẽ nên một mùa đông ấm áp nhưng chan chứa nghĩa tình và thủy chung của những con người tốt bụng nơi đây.

rừng xanh tươi với hoa chuối đỏ tươi

đèo cao dưới nắng với con dao trong thắt lưng

Thiên nhiên mở đầu của Việt Bắc làm người đọc hoang mang, bởi vẻ đẹp rất trữ tình của núi rừng Tây Bắc. Những bông hoa chuối đỏ tươi nở giữa trời đông giá rét khiến khung cảnh thiên nhiên tuy lạnh giá nhưng vô cùng sinh động và ấm áp bởi màu đỏ của hoa chuối rừng chính là nét quyến rũ của núi rừng Việt Nam. . hình ảnh cô gái hái măng, hái nấm với con dao sắc bén là vũ khí tự vệ, là công cụ lao động thể hiện sức sống của con người trong công việc hàng ngày

Đồng thời, cái nắng của mùa đông là để không khí trở nên ấm áp hơn bao giờ hết, không phải là màu u ám, ảm đạm mà chúng ta thường thấy trong những bài thơ tả mùa đông khác. mùa đông đến thơ vẫn đẹp, sống động và hấp dẫn như ngày nào.

vào ngày xuân, khu rừng sẽ nở trắng

hãy nhớ đến người đan nón và chuốt từng sợi chỉ

Ở hai câu thơ này tác giả đã linh hoạt chuyển đổi thời gian từ mùa đông sang mùa xuân. từ hình ảnh hoa chuối rừng đỏ tươi đến hoa mai trắng tinh khôi thể hiện không khí xuân đang tràn ngập trên mảnh đất Tây Bắc.

Hoa mai là báo hiệu mùa xuân đến, vì loại hoa này thường chỉ mùa xuân, giống như hoa đào, hoa mai. hình ảnh rừng hoa mai trắng thơm làm mê đắm lòng người được hiện lên trong câu thơ khiến người đọc phải rung động trước vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây. hình ảnh cô gái đang chuốt từng sợi dây để gói bánh chưng, bánh tét, làm nón lá khiến không khí xuân gần gũi, ấm áp hơn bao giờ hết

hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp nhưng luôn gắn liền với con người nơi đây. Khi nhắc đến thiên nhiên núi rừng Việt Bắc, tác giả luôn nhắc về con người và những sinh hoạt của con người nơi đây, thể hiện tình cảm sâu nặng của tác giả đối với mảnh đất đã 15 năm gắn bó với mảnh đất.

Tôi đã gọi rừng đổ vàng

thiếu chị hái măng một mình

vào mùa hè, tiếng ve kêu là báo hiệu mùa hè đã đến. mùa hè là mùa sôi động, khác hẳn với cái nóng nực của mùa đông, thanh khiết của sắc xuân thì mùa hạ đến, núi rừng Việt Nam lại xôn xao tiếng ve kêu, màu vàng của hổ phách kết hợp với âm thanh của ve sầu. bởi thiên nhiên ở đây. tiếng ve sầu phá vỡ bầu không khí im lặng, thể hiện sự thay đổi mạnh mẽ về thời gian.

hình ảnh thiên nhiên mùa hè của núi rừng Việt Nam, vàng rực của hổ phách, ồn ào tiếng ve kêu. Trong mỗi hình ảnh, tác giả luôn kết hợp thiên nhiên với bóng dáng con người, thể hiện ở đây sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa con người và thiên nhiên.

Trong không gian bao la của núi rừng Việt Nam, tác giả đã khéo léo kết hợp thiên nhiên với hình ảnh cô gái hái măng, một hành động quen thuộc, gần gũi nhưng được yếu tố gợi tả nhẹ nhàng, nên thơ.

mặt trăng trong rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

nhớ ai khúc tình thủy chung

hình ảnh mùa thu nơi núi rừng việt bắc thật êm dịu, thơ mộng, hình ảnh ánh trăng sáng thanh bình thể hiện sự trọn vẹn, thủy chung của con người nơi đây với cách sống, với anh hùng. những người lính đã hy sinh tính mạng để bảo vệ tổ quốc và mảnh đất thân yêu này.

Qua bài thơ này, chúng ta thấy tác giả vô cùng sâu sắc và tinh tế trong cả ngôn ngữ lẫn cách quan sát. đã khéo léo gợi lên hình ảnh thiên nhiên tứ bình, những con người đẹp đẽ của việt bắc, khiến người đọc ám ảnh, khó quên.

phân tích hình tượng thiên nhiên trong bài thơ Tiếng Việt – Bài văn mẫu 2

Nhắc đến những nhà văn, nhà thơ cách mạng trưởng thành trong hai cuộc kháng chiến, chúng ta không thể không nhắc đến nhà văn với tiếng nói chiến đấu đầy lí tưởng, phong cách ca từ chính luận. . tuy nhiên trong những vần thơ ấy vẫn ẩn chứa những hình ảnh trữ tình, thơ mộng, mềm mại và tươi sáng. hình tượng tứ tuyệt trong bài thơ Việt Bắc là một ví dụ điển hình:

“Tôi đã trở lại, bạn nhớ tôi

Tôi về rồi, tôi nhớ những bông hoa với bạn

rừng xanh tươi với hoa chuối đỏ tươi

đèo cao dưới nắng với con dao trong thắt lưng

vào ngày xuân, khu rừng sẽ nở trắng

hãy nhớ đến người đan nón và chuốt từng sợi chỉ

Tôi đã gọi rừng đổ vàng

thiếu chị hái măng một mình

mặt trăng trong rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó “

bài thơ là hình ảnh đất nước Việt Nam trải dài bốn mùa, chứa đựng nỗi nhớ da diết và tấm lòng thủy chung của tác giả nói riêng và tranh nói chung đối với đất nước Việt Bắc:

“Tôi đã trở lại, bạn nhớ tôi

Tôi về rồi, tôi nhớ những bông hoa với bạn “

hai câu thơ là câu hỏi và câu chuyện của người ra đi, muốn biết lòng người ra sao và bày tỏ nỗi lòng của chính mình. điệp ngữ “em đã về” mở đầu hai câu thơ như giãi bày nỗi niềm của người ra đi. cái hay của câu thơ là hình ảnh “hoa với người”, chính con người cũng là một bông hoa trong vườn hoa viet bac. hình ảnh ấy tạo nên sự giao hòa giữa thiên nhiên và con người, hoa và người khi hòa vào nhau, khi tách rời tôn lên vẻ đẹp riêng của mỗi loài. Bên cạnh hình ảnh hoa lá và con người là hình ảnh bốn mùa của đất nước Việt Nam được vẽ rất chân thực với màu sắc tươi sáng và âm thanh rộn ràng:

“rừng xanh với hoa chuối đỏ tươi

vác dao ngang lưng gánh nắng “

mùa đông với màu xanh dữ dội và bất tận của núi rừng hiện ra đầu tiên. tác giả miêu tả mùa đông trước có lẽ vì khi những người cách mạng đến đây cũng là lúc mùa đông của đất nước, đồng thời sau mười lăm năm, những người cách mạng cũng tạm biệt Việt Bắc, cái nôi của cách mạng Việt Nam. .

Giữa nền xanh của rừng sâu, nổi bật lên hình ảnh những bông hoa chuối đỏ tươi, khiến núi rừng không hề lạnh lẽo, hoang vu mà trở nên ấm áp lạ thường. những bông hoa chuối ẩn hiện trong sương như những ngọn đuốc hồng soi sáng chặng đường mà ta đã từng bắt gặp trong bài thơ “đêm hoa về”. cái “đỏ tươi” của hoa chuối như xóa tan đi cái lạnh cô đơn của mùa đông lạnh giá núi rừng, như chứa đựng, ẩn chứa sức sống của đất trời. sự tương phản về màu sắc nhưng hài hòa trong cách diễn đạt khiến mùa đông ở đây mang mùa hè oi bức trong thơ nguyễn trai:

“thạch lựu vẫn nhuộm đỏ

hồng lâu đã tỏa hương “

Giữa thiên nhiên ấy, vẻ đẹp của con người Tây Bắc hiện lên với một nét rất riêng:

“đèo cao trong nắng với con dao trong thắt lưng”

Người Việt Nam trong rừng luôn có một con dao trên thắt lưng để dọn chướng ngại vật và ngăn chặn động vật hoang dã. ở đây tác giả không miêu tả khuôn mặt hay hành vi mà miêu tả ánh sáng phản chiếu từ lưỡi dao ở thắt lưng. ánh sáng mặt trời chiếu rọi, làm sáng bóng con dao, tạo nên hình ảnh khó quên về con người, dường như con người là nơi hội tụ của ánh sáng, rực rỡ và tươi sáng. con người đứng giữa “đèo cao, nắng chói chang”, ở vị trí trung tâm giữa núi rừng Tây Bắc, hiên ngang không gian với một hình ảnh kỳ vĩ, thống trị thiên nhiên, thống trị đất nước với một hình ảnh kỳ vĩ, khí phách.

mùa đông đã qua và mùa xuân đã qua. Mùa xuân ở Việt Nam đến với sắc trắng của hoa mơ làm bừng sáng cả khu rừng:

“những giấc mơ ngày xuân nở trong rừng trắng

hãy nhớ đến người đan nón và đánh bóng từng sợi “

Nhắc đến mùa xuân là người ta nhắc đến thời tiết mát mẻ, cây cỏ hoa lá căng tràn sức sống, chồi non xanh mơn mởn. ngày xuân của viet bac được tổ tiên nhìn bằng một khía cạnh rất độc đáo: “mộng trắng trong rừng”. nghệ thuật đảo ngược “rừng trắng” sử dụng từ “trắng” như một động từ hơn là một tính từ chỉ màu sắc. Thêm vào đó, động từ “hoa” như sự nối dài của màu trắng, lấn át hết màu xanh của lá rừng, tạo nên một không gian trong lành, tươi mát của hoa mai, càng làm cho hình ảnh trở nên thanh khiết, e ấp.

Giữa cái nền trắng muốt của hoa mận ấy, nổi bật lên hình ảnh người lao động cần mẫn, hiền lành: “gùi từng khúc sông”. người đẹp tự nhiên trong công việc hàng ngày. động từ “chuối” kết hợp với trợ từ “từng” đã thể hiện được bàn tay khéo léo, tỉ mỉ và tài hoa của người thợ. đó cũng là những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam anh hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa.

mùa hè đến, tiếng ve vang vọng khắp núi rừng:

“dấu ngoặc kép gọi rừng đổ vàng

nhớ chị gái đi hái măng một mình “

tiếng ve vang lên làm cho lá chuyển sang màu vàng. dường như chỉ cần tiếng ve kêu thôi cũng khiến tiết trời chuyển mùa từ xuân sang hạ đột ngột. câu thơ mang nét tương đồng với ý thơ “tiếng chim hót làm sáng cả khu rừng” của khương. với một câu thơ duy nhất đã gợi lên sự vận động của thời gian và cuộc sống. và trên nền vàng của rừng hổ phách ấy, một hình ảnh tuyệt đẹp hiện ra khiến bức ảnh càng trở nên thơ mộng, trữ tình. đó là hình ảnh: “chị hái tre một mình” hái tre một mình tuy không đơn độc mà toát lên vẻ đẹp của người phụ nữ chịu thương, chịu khó. Bài thơ gửi gắm niềm thương cảm, biết ơn đối với những người con đất Bắc mà kẻ đi sẽ không bao giờ quên được những tình cảm chân thành ấy.

thì mùa thu Việt Bắc hiện ra với vầng trăng thu tuyệt vời, làm cho cảnh sắc núi rừng Việt Nam trở nên thơ mộng, êm đềm, tràn ngập không khí thanh bình. Từ giữa đêm trăng thu huyền diệu ấy, những bản tình ca thủy chung của người Việt Nam lại vang lên làm ấm lòng người:

“trăng rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó “

Ở đây không có tin chiến thắng, nhưng có bản tình ca của đồng bào Việt Bắc, bài ca của núi rừng Tây Bắc mười lăm năm thống nhất. ca khúc “tình yêu” khép lại hình tượng thiên nhiên và con người của bộ tứ, gợi cho người đi, người ở và cả độc giả hôm nay những rung động sâu sắc về tình yêu quê hương đất nước.

nếu câu thơ nói về cảnh thì câu thơ nói về người. cái hay của bài thơ là sự giao hòa giữa thiên nhiên và con người việt bắc. Cảnh đẹp Việt Bắc nên thơ, trữ tình, giàu sức sống làm nền tô đậm thêm hình ảnh những con người Việt Bắc nhân hậu, cần cù, nghĩa tình, thủy chung, son sắt.

Bằng những nét vẽ giản dị, bình dị, hình ảnh bốn cây kẹo mút Việt Bắc được vẽ nên giữa cổ kính và hiện đại, giữa con người và thiên nhiên, tất cả tạo nên một hình ảnh hài hòa về thiên nhiên và cuộc sống. bài thơ là một nét đặc sắc trong phong cách trữ tình chính trị của huý mà khi nhắc đến việt bắc, người ta nghĩ ngay đến những tâm hồn nhân hậu, giàu tình cảm và chung thủy.

phân tích hình tượng thiên nhiên trong bài thơ Tỏ lòng – bài văn mẫu 3

“viet bac” – bài thơ lục bát mang tầm vóc của một bản anh hùng ca dài 150 dòng, cảm xúc dạt dào dạt dào. bài thơ ra đời vào tháng 10 năm 1054, ngày giải phóng thủ đô Hà Nội. Qua bài thơ, người bạn thể hiện tình yêu tha thiết đối với đất nước Việt Nam, với cách mạng và cuộc kháng chiến.

dòng sau gồm 10 câu, từ dòng 43 đến dòng 52 của bài thơ “viet bac” thể hiện rất nhiều nỗi nhớ trung thành của viet bac:

“Tôi sẽ nhớ đến bạn khi tôi quay lại,

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó. “

hai câu thơ đầu là câu hỏi và câu trả lời của “ta”, từ bức tranh của cuộc kháng chiến trở về và hỏi ông “có nhớ tôi không?”. dù đi và về, ở xa nhưng lòng ta vẫn lưu luyến viet bac: “Anh về rồi em nhớ hoa với anh”. chữ “ta”, chữ “nhớ” được chép lại để thể hiện tấm lòng trung thành. nỗi nhớ ấy hướng về “hoa và người”, hướng về thiên nhiên núi rừng Việt Bắc và những con người Việt Nam thân yêu:

“Tôi đã trở lại, bạn nhớ tôi,

Tôi về rồi, tôi nhớ những bông hoa với bạn. “

hai từ “ta – ta” xuất hiện rất thường xuyên trong bài thơ, cũng như trong hai câu thơ này, chúng đã thể hiện rất đẹp tình yêu đôi lứa trong câu chuyện tình yêu Việt – Bắc. nồng nàn như bản tình ca ngày xưa. đó là giọng điệu trữ tình và tính dân tộc trong thơ của hu.

tám dòng sau, mỗi cặp lục bát nói lên nỗi nhớ cụ thể về một cảnh vật, một con người cụ thể trong 4 mùa đông xuân, hạ, thu.

nhớ mùa đông nhớ màu “xanh” của núi rừng việt bắc, nhớ màu “đỏ tươi” của hoa chuối như ngọn lửa soi rừng xanh. nhớ những con người ra đồng “dao găm” trong tư thế mạnh mẽ, anh dũng hiên ngang trên đèo cao “nắng…”. ca dao của người đi đồng phản chiếu “mặt trời” rất gợi cảm:

“rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi

đèo cao dưới nắng với con dao trong thắt lưng. “

màu “xanh” của rừng, màu “đỏ tươi” của hoa chuối, màu sáng của “mặt trời” của ca dao; những màu sắc đó hòa quyện với nhau, làm nổi bật sức sống tiềm tàng, mãnh liệt của thiên nhiên việt bắc, của con người việt nam đang làm chủ thiên nhiên, thống trị cuộc sống trong cuộc kháng chiến. Tác giả đã có cái nhìn sâu sắc về sức mạnh tinh thần của tập thể nhân dân ta do cách mạng và kháng chiến mang lại. những người lao động sản xuất anh dũng hiên ngang trên “đèo cao” ngập nắng gió. khi đám đông đổ xô đến chiến dịch, “các bước bị nghiền nát và ngọn lửa sẽ bay.” người lính ra trận mang sức mạnh bất khả chiến bại của thời đại mới:

“núi không thể không tới

những chiếc lá ngụy trang rung rinh trong cơn gió thoảng qua. “

(“về phía tây bắc”)

<3 từ "trắng" là tính từ chỉ màu sắc được chuyển từ loại sang bổ ngữ "hoa nở trắng rừng" gợi lên một thế giới hoa mai bao trùm khắp cánh rừng Việt Nam trong trắng tinh khiết và bao la. cách sử dụng từ ngữ khéo léo của huu gợi cho ta liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Du miêu tả một mùa xuân thơ mộng trong "truyện kiều":

“cỏ xanh đến tận chân trời,

cành cây lê trắng với một số bông hoa “.

nhớ “mơ nở trắng rừng”, nhớ nghệ nhân dệt nón “lau sợi rừng giang”. “mềm” có nghĩa là chiếu lên những sợi mảnh. chỉ có sự khéo léo, kiên nhẫn, tỉ mỉ mới có thể “nắn nót từng đường chỉ” để đan những chiếc nón, chiếc nón phục vụ kháng chiến, để người lính chiến dịch có “sao súng, nón lá”. người thợ dệt nón được nhà thơ nhắc đến tiêu biểu cho vẻ đẹp tài hoa, sáng tạo của con người Việt Bắc. mùa xuân việt nam thật đáng nhớ:

“vào mùa xuân, rừng nở trắng,

hãy nhớ đến người đan mũ và đánh bóng từng sợi.

nhớ viet bac là nhớ mùa hè với tiếng ve làm điệu nhạc rừng, nhớ màu vàng rừng phách, nhớ cô gái “hái măng một mình” giữa rừng trúc, rừng tre, trúc. rừng. :

“dấu ngoặc kép gọi rừng đổ vàng,

nhớ chị gái đi hái măng một mình. “

một “đổ” thông minh. tiếng ve rơi “tràn” xuống khiến ngày hè trôi qua nhanh, khiến rừng càng thêm vàng. xuân điểu cũng có câu thơ dùng từ “đổ” để gửi gắm tâm tình tương tự: “rót ngọc trời qua kẽ lá…” (thơ duyên – 1938). dòng thơ “nhớ chị hái măng một mình” là một dòng thơ đặc sắc, giàu vần điệu và âm điệu. vần có lưng: “gái” vần với “hái”. nó có sự ám chỉ thông qua các phụ âm “m”: “xoài – một – tôi”. đó là những vần thơ nên nhạc, tạo nên một không gian nghệ thuật đẹp đẽ, vui nhộn, tràn ngập âm thanh. Người “chị thu tre một mình” vẫn không cảm thấy đơn độc, bởi chị đang lao mình giữa tiếng nhạc rừng, góp sức “nuôi quân” ​​phục vụ kháng chiến. cô gái hái măng là một bài thơ trẻ trung và yêu đời.

<3

“trăng rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình,

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó. “

trăng xưa “vàng gieo bóng cây ngoài hiên”. trăng việt bắc trong thơ bác Hồ là “trăng cổ thụ bóng lồng hoa”. khi người cán bộ kháng chiến trở về quê hương thì nhớ đến vầng trăng rừng thu Việt Bắc, vầng trăng “soi” qua tán lá xanh của rừng, màu trăng “thanh bình” trong lành, mát mẻ, thơ mộng. “ai” là đại từ nhân xưng phù phiếm, “nhớ ai” có nghĩa là nhớ mọi vật, đặc biệt là dân tộc Việt Nam giàu lòng trung nghĩa, thủy chung đã hy sinh cho cách mạng và kháng chiến.

bài thơ trên tràn đầy tình yêu. niềm khao khát bồi hồi dường như thấm sâu vào cảnh vật, vào lòng người, khi người về lại nhớ mình, nhớ mình. tình yêu ấy thật sâu đậm, bao nỗi niềm chung thủy. Năm tháng sẽ trôi qua, những bài ca về tình yêu thủy chung ấy sẽ còn mãi như một vết son đỏ thắm in sâu vào lòng người.

đoạn thơ mang vẻ đẹp của một bức tranh tứ bình độc đáo, đậm đà phong vị dân tộc. Khởi đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp là mùa đông năm 1946, đến mùa thu tháng 10 năm 1954, thủ đô Hà Nội được giải phóng – tu hú cũng thể hiện nỗi nhớ Việt Nam qua bốn mùa đông – xuân – hạ – thu, theo dòng chảy của lịch sử. mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng tràn đầy sức sống: màu xanh của rừng, màu đỏ tươi của hoa chuối, màu trắng của hoa mơ, màu vàng của hổ phách rừng, màu xanh trắng thanh bình. Chất thơ của Việt bac trong thơ rất duyên dáng và mang vẻ đẹp cổ điển. người được nhắc đến không phải là ngư, tiều, canh, bụt mà là người ra đồng, người đan nón, người chị thu măng, người hát tình yêu chung thủy. tất cả đều thể hiện những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Bắc: cần cù, làm chủ thiên nhiên, làm chủ cuộc sống, nhẫn nại, khéo léo, tài hoa, tuổi trẻ lạc quan, yêu đời, nhân hậu, trung thành với cách mạng và kháng chiến. p>

một giọng thơ ngọt ngào, làm sống dậy tâm hồn người đọc một cách nghiêm túc. nỗi nhớ được nhắc đến trong bài “viet bac” cũng như trong câu thơ này thể hiện một nét đẹp trong phong cách thơ: trữ tình dân tộc và dân tộc, màu sắc cổ điển và hiện đại được kết hợp một cách hài hòa.

hình ảnh đẹp, phong phú và gợi cảm. một không gian nghệ thuật tràn đầy sức sống, với những đường nét, âm thanh, màu sắc, ánh sáng, kết cấu hài hòa, để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn ta như lời chú ho đã viết: “Phong cảnh rừng Việt bắc thật hay…”

thơ chân chính “là một hình tượng, một hình tượng con người …, từ cái hữu hình nó đánh thức cái vô hình bao la” (nguyễn tuân). đoạn thơ trên đã gợi lên trong lòng chúng ta tình yêu đất nước, niềm tự hào về đất nước và con người việt nam. bài thơ “ngân mãi khúc điệp”, để ta thương, ta nhớ tình việt bắc, tình yêu thời kháng chiến.

Phân tích hình ảnh thiên nhiên trong bài thơ Tiếng Việt – Bài văn mẫu 4

Phân tích bức tranh thiên nhiên tứ bình trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu ( ảnh 3)

tou huu là nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam hiện đại. ông là nhà thơ của tư tưởng cộng sản, nhà thơ lớn, thơ ông gắn liền với cách mạng. những người chủ cũng hết lòng gắn bó với nhân dân. để trong các tác phẩm của mình anh luôn gần gũi với nhân dân. Ông đã để lại một sự nghiệp văn học phong phú, giá trị với phong cách chính luận – trữ tình sâu sắc, đậm đà bản sắc dân tộc. tiêu biểu là Bắc Việt thư. Có thể nói, sự kết tinh của tác phẩm là đọng lại trong mười câu thơ thể hiện nỗi nhớ nhung của người về đất với khung cảnh thiên nhiên và con người Việt Bắc hòa thành bức tranh tứ bình.

“Tôi đã trở lại, bạn nhớ tôi

Khi tôi trở lại, tôi nhớ những bông hoa với bạn

rừng xanh tươi với hoa chuối đỏ tươi

<3

vào ngày xuân, khu rừng sẽ nở trắng

hãy nhớ đến người đan nón và chuốt từng sợi chỉ

Tôi đã gọi rừng đổ vàng

thiếu chị hái măng một mình

mặt trăng trong rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó “

viet Bac được thành lập vào tháng 10 năm 1954, ngay sau thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, các cơ quan trung ương của Đảng và Chính phủ từ Việt Bắc trở về Hà Nội. tu hu cũng là một trong những cán bộ đã nhiều năm sống với quân việt bắc, nay đã rời chiến khu trở về. thơ viết trong cuộc chia tay đầy luyến tiếc ấy. Và có lẽ điều đẹp nhất của hoài niệm Việt Bắc là những ấn tượng không thể phai mờ về sự giao hòa của con người với cảnh đẹp núi rừng.

“Tôi đã trở lại, bạn nhớ tôi

Khi tôi trở lại, tôi nhớ những bông hoa với bạn “

bắt đầu bài thơ bằng một câu hỏi tu từ. nhưng hỏi chỉ là cái cớ để bày tỏ tình cảm, nhấn mạnh lòng mong mỏi của người dân đối với thủ đô. hai câu đầu là câu hỏi đáp của tôi đối với người cán bộ kháng chiến trở ra mặt trận. Tôi hỏi anh ấy có nhớ tôi không. Những người cách mạng trở về miền Bắc, xin người Việt Nam bày tỏ tình cảm rằng dù ở nơi xa, dù xa nhưng tấm lòng vẫn gắn bó với Việt Bắc. các từ “ta” và “nhớ” được lặp đi lặp lại để thể hiện lòng trung thành. nỗi nhớ “hoa với người” hướng về thiên nhiên, núi rừng và con người Việt Bắc. “hoa” là kết tinh của hương vị, còn “người” là kết tinh của đời sống xã hội. suy cho cùng, “con người là bông hoa của đất.” hoa và người đặt cạnh nhau càng tôn lên vẻ đẹp của mỗi người, làm bừng sáng cả không gian núi rừng.

Những câu thơ sau đây tái hiện cụ thể và chân thực vẻ đẹp bốn mùa của chiến khu. cảnh và người hòa quyện vào nhau. cứ câu thơ tả cảnh thì có câu thơ tả người. mỗi mùa mang một vẻ đẹp riêng, tạo thành hình ảnh một bộ tứ đầy ánh sáng, màu sắc và đường nét âm thanh vui tươi, ấm áp.

“rừng xanh với hoa chuối đỏ tươi

bước cao dưới ánh mặt trời, với ánh sáng của con dao trong thắt lưng “

đầu bức tranh tứ bình là cảnh mùa đông. Chúng ta luôn thắc mắc tại sao tác giả không miêu tả các mùa theo trình tự quy luật tự nhiên là xuân, hạ, thu, đông đến đông trước. Có lẽ vì thời điểm tác giả sáng tác bài thơ này là vào tháng 10 năm 1954, đó là thời điểm mùa đông, nên khung cảnh mùa đông Việt Nam đã tạo cảm hứng cho ông viết về mùa đông trước đó.

nhớ tới mùa đông bắc việt, tác giả không khỏi nhớ tới cái lạnh thấu xương, âm u lạnh lẽo. nhớ về những ngày đông nắng chói chang. xanh ngút ngàn của núi rừng việt bắc. nó giống như màu nên làm nổi lên màu đỏ tươi của hoa chuối. hình ảnh “hoa chuối đỏ tươi” – hình ảnh đặc trưng của núi rừng Việt Nam vào mùa đông, nó như ngọn đuốc, ngọn lửa sáng soi rọi hình ảnh mùa đông, xua tan đi cái lạnh lẽo tăm tối của núi rừng nơi đây. toàn bộ không gian cảm thấy ấm áp. tô điểm thêm vẻ đẹp đặc trưng của mùa đông đông bắc. đằng sau hình ảnh khắc khoải ấy là hình ảnh người nông dân cần mẫn trèo đèo cao làm ruộng. hình ảnh khỏe mạnh của người lao động như tươi sáng hơn. Bằng nghệ thuật đảo ngữ, ông không dùng “ánh sáng mặt trời” làm danh từ mà dùng “ánh sáng mặt trời”, một động từ, để làm cho hình ảnh người lao động trở nên đẹp đẽ và tươi sáng hơn.

hết mùa đông lạnh giá, những điều may mắn sẽ dẫn chúng ta đến một mùa xuân ấm áp và hạnh phúc hơn

“những giấc mơ ngày xuân nở trong rừng trắng

hãy nhớ đến người đan nón và đánh bóng từng sợi “

mùa xuân: hình ảnh hoa “mai trắng nở trong rừng” là loài hoa đặc trưng của mùa xuân ở Việt Nam. hoa ban trắng nở khắp rừng. màu sắc không phải là điểm của những vầng trăng màu như trong truyện nguyễn du kiều “cành lê trắng điểm mấy bông”. Đó là màu trắng tinh khôi, thuần khiết của núi rừng Việt Bắc. và đằng sau mùa xuân trong sáng, ngọt ngào, thơ mộng ấy. nhà thơ nhớ đến những người đan nón. hình ảnh “người gọt giũa từng sợi chỉ” đã làm nổi bật đức tính cần cù, tỉ mỉ, khéo léo và tài hoa của con người nơi đây. Họ đã làm những sợi bông này để dệt mũ. Nó là vật dụng cần thiết để che mưa che nắng của người dân nơi đây và cũng có thể là món quà dành tặng những người bạn yêu thương.

“dấu ngoặc kép gọi rừng đổ vàng

nhớ chị gái đi hái măng một mình “

khi bạn nghe thấy tiếng ve sầu, đó là âm thanh đặc trưng của mùa hè. rừng hổ phách bỗng đổ vàng. đó là sự thay đổi đột ngột khiến người ta có cảm giác khi nghe tiếng ve kêu, lá bách chuyển từ màu xanh lá cây sang màu vàng. cả không gian của Việt Nam dường như chuyển sang màu vàng tươi. thời gian cho ta màu sắc và ẩn sâu trong màu vàng tươi ấy là hình ảnh người chị hái măng. ở đó, người ta thở cần cù, siêng năng, cần cù. măng là loại rau để nuôi bộ đội cách mạng. còn hình ảnh cô gái hái măng một mình thể hiện trạng thái tĩnh lặng, thư thái. câu thơ nhắc chúng ta nhớ đến cụm từ:

“mai rụng đầy, măng già rụng”

Nếu đặc trưng của mùa đông là hoa mai, mùa xuân là hoa chuối thì mùa hè là hoa hổ phách. Vậy mùa thu là hoa gì? mùa thu không có hoa, nhưng mùa thu có người. người đàn ông đó là bông hoa đẹp nhất. “con người là bông hoa của đất.”

Không giống như văn học trung đại, một nền văn học trong đó các nhà văn lấy thiên nhiên làm tiêu chuẩn của cái đẹp, văn học hiện đại lấy con người làm tiêu chuẩn của cái đẹp. điều này được thể hiện rất rõ qua bài thơ tả cảnh mùa thu của chú tiểu.

“trăng rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó “

nếu câu thơ lục bát là câu thơ gợi tả hình ảnh vầng trăng thì câu thơ lục bát có “khúc tình ca”. cặp đôi “trăng – nhạc” góp phần tạo nên vẻ đẹp rực rỡ và lãng mạn. đất nước ta lúc bấy giờ đang trong thời kỳ kháng chiến ác liệt nhưng trong câu thơ của nhà thơ ta chỉ thấy được cảnh thanh bình, yên ả, thanh bình và nghĩa tình thủy chung

bài thơ chan chứa tình cảm, nỗi nhớ chân thành thấm sâu vào cảnh và người. những người ở nhà sẽ nói “Tôi nhớ tôi” “Tôi nhớ tôi”. tình yêu ấy vô cùng chân thành, thiêng liêng và có biết bao ân tình thủy chung. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng tình nghĩa thủy chung, son sắt giữa Việt Nam với các dân tộc phương Bắc vẫn luôn thủy chung, son sắc, in sâu trong lòng nhân dân.

Tóm lại, với 10 câu thơ, yếu tố ấy đã hài hoà trong câu thơ tả cảnh, câu thơ tả người và sự hoà quyện ấy đã tạo nên một hình ảnh thơ tứ tuyệt đẹp và nhiều màu sắc. Thông qua đó, chủ nhân có thể gửi gắm tình cảm của mình đối với thiên nhiên núi rừng Việt Nam và lòng chung thủy của mình với những con người hồn hậu, nhân hậu nơi đây. tình yêu và niềm tự hào của tou với viet bac. và trong mỗi chúng ta cần biết đến những địa danh của đất nước mình, yêu quý và tự hào về vẻ đẹp kì diệu của nó. Quan trọng hơn, chúng ta phải ghi nhớ công ơn to lớn của các chiến sĩ đã hy sinh chiến đấu và xây dựng, tạo nên một đất nước hòa bình, giàu đẹp như ngày nay.

Phân tích hình tượng thiên nhiên trong bài thơ Tiếng Việt – Bài văn mẫu 5

Sống có duyên, có đức là một nếp sống văn hóa đẹp có từ ngàn đời nay của dân tộc ta. Vẻ đẹp ấy đã được lưu giữ trong nhiều tác phẩm văn học khác nhau và một trong số đó không thể không kể đến hình tượng tứ tuyệt trong bài thơ lục bát của nhà thơ thành hủ:

“Tôi sẽ quay lại, bạn nhớ tôi

hãy nhớ đến bản tình ca chung thủy của ai đó ”

viet bac không chỉ là nơi ở, là nơi chiến đấu mà còn là nơi chứa đầy kỉ niệm, đầy nghĩa tình chân thành, sâu nặng. Chính vì vậy mà đến giờ phút chia tay, ai cũng bồi hồi xúc động, bồi hồi nhớ lại những kỷ niệm đã qua. Kỉ niệm đó là những lớp học, những ngày lễ hội trong những năm kháng chiến và một nỗi nhớ khác là về thiên nhiên, con người Việt Nam.

Thiên nhiên việt bắc trong hình ảnh tứ bình hiện lên vô cùng cô đọng và súc tích, tượng trưng cho bốn mùa. mùa đông là mùa đầu tiên xuất hiện trong ảnh:

rừng xanh tươi với hoa chuối đỏ tươi

đọc bài thơ, chợt trong lòng mỗi người sẽ không hình dung ra một mùa đông lạnh lẽo và ảm đạm, mà là một mùa xuân tràn đầy sức sống, hay một mùa hè tươi sáng. Nhưng không, đây là hình ảnh của thiên nhiên Việt Nam vào mùa đông. trên nền xanh của rừng đại ngàn là màu đỏ tươi của hoa chuối. sức nóng rực rỡ, tuy nhỏ nhưng dường như đã làm sáng bừng toàn bộ bức tranh, đánh thức sức sống tiềm tàng trong đó.

bức ảnh thứ hai là mùa xuân. nơi đây, cảnh sắc thiên nhiên mang đến sự tinh khôi, dịu dàng: “ngày xuân rừng nở trắng xóa”. câu thơ làm ta chợt nhớ đến khung cảnh: “ôi sáng nay mùa xuân 41 / bìa rừng nở hoa mai nở trắng / Bác về… lặng thinh. chim hót / thánh thót vui ngẩn ngơ “. Từ xuân sang hạ đến rực rỡ, sặc sỡ, cao vút. Là tiếng ve hót, như khúc hát chào hè, hòa cùng sắc màu rực rỡ của” rừng phách vàng. ” “. Có phải tiếng ve đã làm cho khu rừng trở nên vàng vọt hay nó vốn dĩ là như vậy? Dù thế nào thì cảnh phim cũng tươi sáng và ấm áp.

cuối cùng là bức ảnh mùa thu:

mặt trăng mùa thu tỏa sáng hòa bình

ánh sáng dịu nhẹ của trăng thu lan tỏa khắp không gian. trong sắc màu ấy, không gian ấy cũng bừng lên khát vọng về một cuộc sống tự do, bình yên. dưới sự quan sát tinh tường của các yếu tố, mỗi mùa ở đây thiên nhiên hiện ra thật đẹp, thật đặc biệt. có lẽ phải rất gắn bó và trìu mến anh mới có thể lột tả hết được vẻ đẹp cốt lõi nhất của một khung cảnh như vậy.

Đan xen trong mỗi hình ảnh là hình ảnh con người Việt Bắc. Ông không chỉ yêu quý, tôn trọng thiên nhiên nơi đây mà còn quan tâm một cách nghiêm túc và chân thành đến người dân Việt Bắc. trong mỗi chủ đề, anh đã khám phá và nắm bắt được vẻ đẹp đặc trưng của nó. đó là hình ảnh người nông dân leo núi làm việc với chiếc lá che nắng mùa đông. chính bàn tay phải của người thợ dệt nên những chiếc nón lá lặng lẽ “chuốt từng đường chỉ” thật khéo léo. hình ảnh càng trở nên thơ mộng với “người chị hái măng một mình” bên dòng suối cùng với tiếng ve kêu. Và cuối cùng, bài hát nghiêm trang, nghiêm túc vang lên khắp không gian núi rừng Việt Nam. câu hát vang lên ở cuối câu kết hợp với hình ảnh ánh trăng càng làm rõ hơn khát vọng hoà bình, độc lập của tác giả.

những khổ thơ thể hiện nỗi nhớ da diết, bao trùm trong từng câu, từng chữ là một nhịp điệu uyển chuyển, từng bước đưa con người ta về quá khứ tươi đẹp, duyên dáng và thủy chung. nhịp điệu ấy cùng với hình lục bát của câu thơ càng làm cho nỗi nhớ da diết, xúc động.

khép lại khổ thơ, nỗi nhớ da diết vẫn lan tỏa, vang vọng khắp không gian. nỗi nhớ ấy như một lời bày tỏ lòng thành kính sâu sắc của tác giả đối với thiên nhiên và con người nơi đây. Đồng thời với việc lựa chọn những hình ảnh giản dị, ngôn ngữ thơ trong sáng, dễ hiểu nhưng lại tạo được hình ảnh tứ tuyệt độc đáo đã một lần nữa khẳng định tài năng nghệ thuật của phần tử.

– / –

qua dàn ý và một số bài văn mẫu phân tích hình tượng thiên nhiên trong bài thơ Tỏ lòng của Việt Nam ta nh những bài giải hay được chọn lọc xuất sắc bài viết của học sinh Chúc các bạn có một thời gian học văn vui vẻ và bổ ích!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.