Chuyên mục
Hỏi Đáp

Ơn Công Chính Hóa Theo Thư Rôma Của Phaolô

<3

chèn đầu vào

Nền tảng để xây dựng cuộc sống bền vững không thể được đặt trên sự trôi nổi của những điều nhạt nhẽo trong cuộc sống hay bằng sự khéo léo của chính bạn. những thứ đó luôn có nguy cơ sụp đổ, vì nó được đặt trên cát của thời gian, không phải trên đá của chiều không gian vĩnh cửu. tương tự như vậy, sự cứu rỗi hay sự xưng công bình được mô tả bởi paul trong tiếng La Mã không phải là kết quả của việc tuân thủ tỉ mỉ luật pháp hoặc những nỗ lực cá nhân, mà là một món quà miễn phí của thượng đế thông qua công việc cứu chuộc được hoàn thành trong christ jesus.

chắc chắn, đây cũng là kinh nghiệm của thánh paul, người, từ một nhà luật học, đã đặt khả năng của mình như những nấc thang dẫn đến thần thánh, nhưng dưới ánh sáng của Chúa Kitô Phục sinh, ông nhận ra: điều từng được coi là có lợi và vinh quang, giờ đây Ngài là bất lợi và không đáng kể so với Đấng Christ. Đối với ông, những điều vĩ đại đã đạt được không phải nhờ luật pháp, cũng không phải trong nỗ lực cá nhân, nhưng trong cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô và ở trong Người. Vậy đâu là lý do mà Phao-lô đề cập đến sự xưng công bình bởi đức tin, khi ông đã từng là một người Pha-ri-si hợp pháp và chính đáng? tại sao ông lại nhấn mạnh khía cạnh này với hội thánh La mã, một hội thánh không phải do ông thành lập, nhưng lại ít được đề cập đến trong các bức thư khác? Phao-lô có muốn tách ân tứ công bình ra khỏi luật pháp không? Ân điển xưng công bình nơi Thánh Phao-lô có đi ngược lại lời hứa không? Ân điển công bình của tín đồ đạo Đấng Ki-tô là gì?

Để làm rõ những vấn đề trên một chút, chúng ta hãy cùng nhau khám phá những điểm sau.

i trên thánh paul và các chữ cái La Mã

1 chú ngựa con

dựa trên những việc làm của các sứ đồ và các lá thư của paul, chúng ta biết rằng ông là “ người Y-sơ-ra-ên, thuộc dòng dõi ap1raham, thuộc chi phái benjamin ” (rm 11: 1) . Trong lá thư gửi cho người Phi-líp-pin, ông cũng nói như vậy: “ Tôi đã chịu phép cắt bì vào ngày thứ tám, cho dòng dõi người Y-sơ-ra-ên, thuộc chi tộc benjamin, hà mã, con trai của hà mã, tuân giữ luật pháp y như một người farisi. đ ế u ”(pl 3, 5). Mặc dù tự nhận là người Do Thái (xem 2cor 11:22), thánh nhân là một người Do Thái nhập cư: “ Tôi là một người Do Thái, đến từ Tarsus ở vùng Kilikia, một công dân của một thành phố không phải là không có danh vọng.” > ”(Cv 22, 3. 39). tuy nhiên, từ khi còn rất nhỏ, ông đã đến Jerusalem để luyện tập dưới sự hướng dẫn của thầy gamalien để tuân thủ nghiêm ngặt luật pháp của cha mình (xem Cv 7, 20-23). ông tự xưng là người Pha-ri-si (Phi-líp 3: 5). Có lẽ thánh nhân đã được gửi đến Jerusalem để học tập với hy vọng trở thành một giáo sĩ Do Thái. trong môi trường này, anh được học về thánh thư, luật pháp và phong tục của tổ tiên mình để chuẩn bị trở thành một người Pha-ri-si.

như vậy, thánh paul là một người được lớn lên trong môi trường đa văn hóa, được giáo dục và đào tạo nghiêm ngặt để chuẩn bị cho một tương lai làm giáo sĩ Do Thái. do đó, phải đối mặt với một tôn giáo mới làm xáo trộn và đe dọa xói mòn nền tảng của tổ tiên mình, ông đã nhiệt tình loại bỏ mảnh vụn này. ông thú nhận trong lá thư gửi tín hữu Ga-la-ti: “ giữ đạo Do Thái, tôi vượt xa nhiều người đồng hương, hơn bất cứ ai tôi tỏ ra sốt sắng với các truyền thống của tổ tiên tôi ” (gl 1, 14) . lòng nhiệt thành là men làm cho thánh nhân càng hăng hái bắt bớ và phá hủy Hội thánh của chúa (x. pl 3, 5-7). cuốn sách về các hành vi của các sứ đồ cho chúng ta một ý tưởng về thánh paul: “Tôi đã được giáo dục để tuân giữ nghiêm ngặt luật pháp của tổ tiên mình… tôi đã bức hại tôn giáo này, tôi đã không ngần ngại giết những người theo tôn giáo đó, tôi đã đóng nó lại. đàn ông và đàn bà bị xiềng xích và bỏ tù ”(Cv 22: 3-5). lòng nhiệt thành của ông đối với luật pháp đã khiến ông rời khỏi biên giới của Israel, đến các thành phố khác để tìm kiếm và bắt giữ những người đã tuyên xưng đức tin của họ vào Chúa Giê-su Christ: “ Lord saol o o. > Anh ta vẫn đe dọa và giết các môn đồ của chúa, vì vậy anh ta đến gặp các thầy tế lễ trưởng và xin thư giới thiệu cho các giáo đường ở damascus, để nếu anh ta thấy ai đó là một người cải đạo, bất kể tôn giáo, đàn ông hay phụ nữ. , họ sẽ bị ràng buộc và được giải thoát e r Jerusalem ”(hành động 9, 1-2). tại đây, cha nguyễn văn trinh cho biết lý do đã dẫn thánh paul đến cuộc bức hại: “ Điểm quyết định của cuộc bức hại là ki ế n xưng Đấng phục sinh là vị cứu tinh, vị cứu tinh nếu Đấng đã sống lại thực sự là vị cứu tinh, luật pháp sẽ là thừa và Israel sẽ bị bãi bỏ. Tình trạng tương lai của paul o sẽ lâm nguy. vì vậy vì đạo lý, vì luật pháp, vì thượng hội đồng, vì bản thân tương lai, paul o đã gán cho nhóm Cơ đốc giáo này là một phe nguy hiểm, gây nguy hiểm cho Do Thái giáo. chính nó, nhóm nổi loạn này phải bị tiêu diệt để Do Thái giáo tồn tại ”[2].

Giống như nhiều người Do Thái khác, Phao-lô nghĩ tôn giáo của cha mình là “số một”. Thay vào đó, ông được xưng công bình bởi việc tuân thủ luật pháp, chứ không phải bởi đức tin nơi Đấng Christ bị đóng đinh, điều mà người Hy Lạp coi là điên rồ và người Do Thái là đáng khinh bỉ, không thể chấp nhận được (xem 1cr 1, 22-23). Vì vậy, sự bắt bớ của Phao-lô không phải do ác ý, mà xuất phát từ tình yêu và lòng nhiệt thành với con đường của tổ tiên ông. thần đã nhận ra điểm này ở thánh paul nên đã gọi nó và biến nó thành công cụ để mang lại sự cứu rỗi cho muôn dân. Thánh nhân nhiều lần nhắc lại ơn gọi của mình như muốn xác tín hơn vào tình yêu của Thiên Chúa dành cho mình. anh ấy nói: “Trước đây tôi đã phạm thượng, bắt bớ và kiêu ngạo, nhưng lòng thương xót đã thể hiện cho tôi, bởi vì tôi đã hành động một cách vô ý thức, thiếu thông tin l ò ng. ”(1tx 1, 13). ở nơi khác, anh ta nhận mình là một tội nhân được Chúa cứu và giao cho sứ mệnh làm sáng danh anh ta: “ thần đ ế n của anh ta đã đến thế gian để cứu những người tội lỗi, người đầu tiên là tôi. lý do khiến tôi có nhiều lòng thương xót là vì Chúa muốn lấy tôi làm gương cho tất cả những ai tin vào Ngài ”(1 timothy 1: 15-16).

Trong suốt sự kiện Damascus, Thánh Phao-lô đã được chuyển hướng, không phải bởi một suy nghĩ, nhưng bởi sự hiện diện không thể cưỡng lại của Đấng Phục sinh. nghĩa là, với khải tượng về con đường đến damascus, ông đã biến đổi hoàn toàn con người, quan niệm mà paul có về chúa Giê-su, về sự cứu rỗi và giá trị của luật pháp. Từ một người đàn ông muốn đặt mình lên trên danh-lợi-quyền, giờ đây anh ta coi mọi sự là mất mát khi đối mặt với lợi ích to lớn là được biết Chúa Kitô và ở lại trong Người.

2 lá thư gửi giáo đoàn La Mã

Cộng đồng Công giáo La mã đã có mặt trước khi tôi viết bức thư này. do đó, giáo đoàn này không phải do ông thành lập. Đó là nhờ hai ông bà, aquila và pricilla, thánh paul, đã ở trong nước, đã biết được cuộc xung đột nội bộ giữa những người theo đạo thiên chúa giáo và những người theo đạo thiên chúa có nguồn gốc ngoại giáo.

Thánh Phao-lô viết thư cho người Rô-ma không chỉ để giải quyết vấn đề của họ, mà còn để chuẩn bị kế hoạch truyền giáo ở phương Tây (rm 15,24). ông cần sự hỗ trợ của La Mã cho công việc này. bức thư như một bước đầu tiên mở đường cho một hướng đi trong sứ mệnh mà anh luôn ấp ủ. Mặt khác, ông muốn bày tỏ ý kiến ​​và rao giảng cho các anh em ở Rô-ma. một cách gián tiếp, lá thư đã gây tranh cãi với họ về câu hỏi thần học về ân sủng của ngài (xem rm 6, 1-5). bởi vì giáo đoàn này dấy lên các cuộc tranh luận về ân sủng và công lý, luật pháp và tự do, đức tin và tình yêu. Phao-lô bày tỏ suy nghĩ của mình về lịch sử cứu rỗi qua bức thư này; một sự cứu rỗi đến từ công lý và tình yêu của thượng đế, và bây giờ đến với nhân loại thông qua con đường đức tin của mỗi người vào chúa Giê-su. Pablo nhận ra rằng công lý và sự cứu rỗi không đến bằng việc tuân giữ luật pháp, mà bởi tin vào Chúa Giê Su Ky Tô, đứa con được người cha sai đến thế gian. thông qua đức tin, con người có thể tham gia vào công lao của christ, kế hoạch cứu độ mà thần đã thực hiện thông qua cái chết và sự phục sinh của đứa con trai yêu dấu của mình [3].

Có thể nói, trong cách viết thư của Phao-lô, thư gửi tín hữu Rô-ma chiếm một vị trí quan trọng, vì nó đề cập đến nhiều vấn đề nhức nhối mà giáo đoàn này phải đối mặt. mặc dù thảo luận về một số vấn đề được viết trong buổi dạ tiệc, nhưng thay vì một văn phong văn minh, ông đã chọn một giọng văn nhẹ nhàng. tuy giọng nói nhẹ nhàng nhưng với lập luận chặt chẽ, súc tích, thánh pa-nô giải quyết được phần nào những khó khăn đang vướng mắc giữa tín đồ đạo kim và tín đồ ngoại đạo. Lá bài này giống như một sợi chỉ đỏ liên kết hai trường phái, hướng họ đến một đích chính là nguồn ơn cứu độ trong Đấng Christ. Do đó, “ cùng với thư gửi tín hữu Ga-la-ti, thư gửi tín hữu r o ẻ làm nổi bật mối quan hệ giữa người Do Thái và kit ng giáo. k ô ng chủ là niềm tin trọn vẹn vào lời di chúc xưa. m s ê n chỉ là giai đoạn chuẩn bị, phải nhường chỗ cho hiệp ước mới và hoàn thiện ở thượng đế. bộ đ ng. kể từ nay, chúa đ ườ ng bộ của ông đ ế ng là nguồn cứu độ cho tất cả những ai tin vào người đ ”[4].

3 khái niệm về sự biện minh

filipe gomez s.j- viện pio x đưa ra khái niệm sau: “ theo nghĩa thông thường, sự biện minh là làm cho l ực lượng chiến thắng của chính mình lập luận của đối phương, công nhận lợi ích chính đáng của mình … mặt khác, được chính đáng nghĩa là trong xét xử hay xung đột, chúng ta không chỉ chứng minh được rằng l ò < tôi vô tội nhưng vẫn có thể nói rằng mọi hành động của mình là đúng: biện minh có nghĩa là làm cho lẽ phải của một người được thể hiện ”[5].

dưới con mắt của j. theilln: “ công lý trên hết là sự phù hợp với luật pháp và công lý. Với danh nghĩa này, công lý điều chỉnh mối quan hệ giữa con người với những con người khác, đặc biệt là trong lĩnh vực pháp luật. công lý theo nghĩa rộng hơn cũng có nghĩa là sự thánh thiện, hoặc ít nhất là việc thực hành nhân đức hàng ngày. công lý sau đó đối lập với tội lỗi. từ đó trở đi, công lý thực chất là hành động theo thượng đế ”[6].

ủy ban giáo lý đức tin của hội đồng giám mục Việt Nam đã đưa ra khái niệm công lý: “ công lý là một hành động thương xót vô điều kiện từ thượng đế , được sinh ra từ tình yêu vô bờ bến của ngài, để tha thứ. tội lỗi và làm cho con người trở nên công bình và thánh khiết ”[7].

sách giáo lý của nhà thờ công giáo trình bày sự biện minh như là một quan điểm cuối cùng: “ sự xưng công bình là công đức bởi niềm đam mê của Christ a a tôi> cho chúng tôi. Nó được ban cho chúng ta qua phép báp têm. khiến chúng ta tuân theo sự công bằng của Đức Chúa Trời, Đấng khiến chúng ta trở nên công bình. sự xưng công bình mà mục đích cuối cùng là sự vinh hiển của thần và Christ hoặc , và món quà của sự sống vĩnh cửu. Đó là công trình tuyệt vời nhất của lòng thương xót của Thiên Chúa ”[8].

khi đó, xét về bản chất, biện minh là sự thể hiện công lý, làm cho quyền của một người được công nhận và tôn trọng. nó cũng là sự hoàn thành của luật pháp và công lý. Theo quan điểm tôn giáo, xưng công bình là một hành động nhân từ của Đức Chúa Trời, thể hiện qua cuộc khổ nạn và sự phục sinh của Đấng Christ, để tha thứ tội lỗi và giúp con người đạt được sự cứu rỗi. mục tiêu của sự xưng công bình là thượng đế và là món quà của sự sống vĩnh cửu.

ii biện minh và đúng

1 sự xưng công bình bằng đức tin

đối với paul và những người cùng thời với ông, luật pháp là khuôn khổ và là rào cản chống lại những áp lực đe dọa danh tính của Israel: đức tin, vị thần duy nhất và những lời hứa của ông. . Đồng thời, bằng cách tuân giữ luật pháp, con người có quyền yêu cầu Đức Chúa Trời tạo ra vương miện công bình cho mình.

tuy nhiên, khi được biến đổi và nhận ra tình yêu của thượng đế, anh ấy đã hiểu được giá trị cơ bản và không thể thay thế của đức tin: “ chúng tôi nhận ra rằng con người được xưng công bình bởi đức tin, và không làm gì luật d n và ”(rm 3:28). Thánh paul cho thấy rằng giá trị của cuộc sống không phụ thuộc vào những gì chúng ta làm, nhưng phụ thuộc vào ân điển của thượng đế, bởi vì, “chúng ta được xưng công bình bởi ân điển của thượng đế, bởi ân điển của thượng đế, bởi ân điển. của chúa sự cứu chuộc hoạt động trong bộ đồ Đức o gi ê su ”(rm 3, 24 )). các công việc được coi trọng như một xã hội, không phải là một yếu tố quyết định công lý của chúng ta. do đó, điểm tham chiếu để con người đạt đến sự cứu rỗi là đức tin. bởi đức tin được thượng đế công nhận là: “ người không tin tưởng trong công việc nhưng tin vào chúa, kẻ làm ác, đức tin của nó làm cho nó ngay trước thần ”(rm 4, 5).

Thánh paul cho chúng ta một ví dụ về đức tin như giáo chủ abraham: “ abraham tin vào thượng đế, và do đó ông được coi là công bình ” (rm 4, 3). ). Để chứng tỏ cho Áp-ra-ham rằng ông được xưng công bình bởi đức tin, chứ không phải bởi việc làm, thánh nhân giải thích dưới dạng một câu hỏi: “ Ông được xưng công bình khi nào? trước hay sau khi cắt bao quy đầu? không phải sau nhưng trước khi được cắt bao quy đầu! ông ấy đã nhận phép cắt bì như một dấu hiệu cho thấy ông ấy được xưng công bình vì ông ấy đã tin trước khi chịu phép cắt bì ”(Rô-ma 8, 10-11). Bằng cách sống theo chiều kích của đức tin, Áp-ra-ham đã truyền lại cho thế hệ sau một kho tàng vô tận: cơ nghiệp lời hứa của Đức Chúa Trời. vì vậy, ông xứng đáng là cha của những người tin Chúa. Thánh Phao-lô nói: “Bởi vì chúng tôi tin, chúng tôi thừa hưởng lời hứa của Đức Chúa Trời, do đó, là một món quà miễn phí của Đức Chúa Trời, và có giá trị đối với tất cả con cháu của Áp-ra-ham, nghĩa là không chỉ cho những người tuân giữ luật pháp, mà còn cho những ai. tin như. Ngài là cha của tất cả chúng ta ”(rom 4, 6).

Tất nhiên, Phao-lô không có ý định giảm giá trị hoặc bãi bỏ luật pháp, mà là để “ củng cố luật pháp ” (rm 8:31). Tôi chỉ muốn đặt đức tin vào đúng vị trí và mục đích của nó, cũng như giúp chúng ta nhận ra vai trò thiết yếu của đức tin trong quá trình giúp mỗi người nhận được ân tứ xưng công bình qua thân vị của Chúa Giê-xu, Đấng đã chết và sống lại để cứu mọi người. ai tin như vậy, hoa trái của đức tin không ai khác hơn là Đấng Christ. nhờ Người mà cuộc sống của chúng ta trở nên vui tươi và ý nghĩa (x. rm 5, 1). đặt nó trong lời của giáo hoàng benedict xvi: “ đức tin có nghĩa là nhìn vào christ hoặc , đặt mình trong christ hoặc , dính vào bộ đồ nghề của Đức o , theo bộ đồ nghề của Đức o , với đời người ”[9]. Họ được xưng công bình bằng cách đi vào sự hiệp thông với Đấng Christ, một ràng buộc triệt để đối với Ngài (Rô-ma 1:17).

ở đây, thánh paul đã có một quan điểm hoàn toàn khác. Từ một người bám vào luật pháp như một nấc thang để đến với vinh quang, anh coi đó là điều không đáng kể so với sự công bằng của việc tin vào Chúa Kitô và được kết hợp với Người. Nhờ ánh sáng của Đấng Phục sinh, thánh nhân đã được Chúa “hướng” vào con đường mới dưới sự hướng dẫn của đức tin. điều này có nghĩa là những công lao mà ông đã gây dựng trước đây, giờ chỉ còn lại “một bãi cát xe biển đông”. và sự thật, anh đã chấp nhận sự mất mát này để đi theo christ, để biết anh và ở trong anh. có lẽ đây cũng là tuyên bố của filipe gomez, s.j: “ khái niệm về công lý đã thay đổi hoàn toàn. từ đó con người tin cậy vào thượng đế, và thượng đế đồng ý với anh ta, nghĩa là bảo đảm sự cứu rỗi thông qua đức tin và sự kết hợp với christ ”[10].

với paul, đức tin là con đường dẫn đến sự cứu rỗi, là hy vọng của những gì chúng ta hy vọng. do đó, “cần phải khám phá lại con đường đức tin để làm nổi bật ngày càng nhiều niềm vui và lòng nhiệt thành mới đối với cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu ” [11].

2 thoát khỏi luật lệ

các luật chỉ ràng buộc và có hiệu lực khi người đó còn sống (xem rm 7, 1). Như vậy, một khi đã chết với Đấng Christ, người Cơ-đốc-nhân không còn phải tuân theo luật pháp nữa. trong Đấng Christ, chúng ta là một con người mới, bởi vì con người cũ đã chết vì tội lỗi; một người sống theo ân sủng, không theo luật pháp. Phao-lô tuyên bố: “ Chúng tôi không còn tuân theo luật pháp nữa, bởi vì chúng tôi đã chết vì bị giam cầm. như vậy, chúng ta phụng sự thượng đế theo một tinh thần mới, chứ không phải theo văn bản của luật pháp ”(rm 7, 6). Những ai đặt niềm tin vào Đấng Christ là những người có tự do, thoát khỏi sự trói buộc của luật pháp. ở đây, thánh nhân không đề cao một đời sống không có trật tự, bên ngoài hay bên ngoài luật pháp, bởi vì “luật pháp là thánh, và điều răn cũng là thánh, công bình và tốt lành ” (rm 7, 12). Đúng hơn, ông nhấn mạnh đến quyền tự do của con cái Thiên Chúa, quyền tự do vượt ra khỏi giới hạn chật hẹp của luật pháp. Nó có khả năng giúp con người nhìn xa, nhìn rộng và đi vào thực tại vĩnh cửu mà Chúa kêu gọi. trong khi chúng ta phải tuân theo luật pháp, trong khi tội lỗi thống trị chúng ta. Trái lại, nếu chúng ta dựa vào luật pháp để vươn lên làm thầy mà lại vi phạm pháp luật, thì chúng ta đã xúc phạm đến Thiên Chúa và anh chị em của chúng ta. Đây là những gì Thánh Phao-lô đã nói: “Ai tự xưng mình là người Do Thái, nghĩ rằng mình có luật pháp, và tự hào có một vị thần; b ế n biết ý chí của con người, để được dạy dỗ điều gì là đúng và điều gì là đúng theo luật pháp; bạn tin chắc rằng bạn là người dẫn đường cho người mù, ánh sáng cho những người sống trong bóng tối, nhà giáo dục của những kẻ ngu dốt và là giáo viên của trẻ nhỏ, bởi vì bạn nghĩ rằng bạn có luật để có tất cả tri thức và sự thật: thế thì bạn biết cách dạy những người khác, nhưng bạn không dạy mình … bạn tự hào về việc có luật pháp, và bạn vi phạm nó, vì vậy bạn làm mất uy tín của thần »(rm 2, 17-23).

sự kết thúc của luật pháp không phải ở luật pháp, mà là ở Đức Chúa Trời, Đấng xưng công bình cho tất cả những ai tin (xem rm 10, 4). do đó, trên con đường đạt đến mục tiêu, con người cần phải loại bỏ những rào cản hay sự đeo bám khiến họ không thể rời xa mục tiêu. Hành trang mà chúng ta mang theo trong người phải là niềm tin, một niềm tin sắt đá vào christ, để bước về phương trời của mầu nhiệm cứu độ mà thượng đế đã hứa. Đức Chúa Trời cứu chúng ta không phải bằng luật pháp hay bằng một hành động phi thường, nhưng bằng một tình yêu vô cớ. Đó cũng là ý kiến ​​của Đức Thánh Cha Phanxicô: “Chúa không cứu chúng ta bằng sắc lệnh hay luật lệ; Chúa cứu chúng ta với lòng nhân từ. Chúa cứu chúng ta bằng cử chỉ yêu thương, Chúa cứu chúng ta bằng mạng sống của mình ”[12].

với tư cách là một viên ngọc quý thực sự, paul được dạy tuân thủ luật pháp như nghĩa vụ bảo vệ những ân huệ của thần, bảo vệ di sản của đức tin vào một vị thần duy nhất. Tuy nhiên, điều mà Phao-lô coi là bảo đảm cho công lý đã bị đe dọa bởi quyền tự do của các tín đồ đạo Đấng Ki-tô. chỉ sau khi gặp Đấng Phục sinh, nhận thức của ông về luật pháp mới thay đổi. Từ nay trở đi, “ bức tường của luật pháp không còn quan trọng nữa, bởi vì chúng ta sống trong sự đa dạng với Chúa Kitô và chính Người sẽ làm cho chúng ta trở nên công bình, nghĩa là hiện diện với Chúa Kitô và trong Chúa Kitô ” [13 ].

một câu nói mà chúng ta biết, nhưng có giá trị đối với trường hợp của Thánh Phao-lô: “ luật pháp là phương tiện, nó không phải là cứu cánh. nó là con đường, nó không phải là kết thúc ”[14]. paul không tiêu diệt hay muốn đưa con người ra ngoài vòng pháp luật, mà là giải quyết án lệ, một cách giam cầm con người trong vòng luẩn quẩn của ác cảm tội lỗi, bởi vì “ luật pháp không có tác dụng”. của tội lỗi ”(rm 3,20). Chỉ trong Chúa Kitô, con người mới có thể thực sự tìm thấy chân lý tuyệt đối, một chân lý có khả năng giải thoát con người khỏi mọi ràng buộc để đạt được tự do đích thực mà Thiên Chúa đã hứa ban.

iii công lý với lời hứa

1 ân sủng của công lý không đi ngược lại những lời hứa

Thánh Phao-lô đau buồn trước tình cảnh của những người Do Thái, anh em, đồng bào của ông, những người không tin nhận Chúa Giê-su Christ. Sự đau buồn của Phao-lô lên đến đỉnh điểm vì ông biết về những ân huệ trong quá khứ của Y-sơ-ra-ên: được Đức Chúa Trời chọn làm dân của mình. hơn nữa, chính christ đến từ dòng dõi này. đó là một sự ưu ái lớn mà các thị trấn khác không thể có được. Rô-ma cho chúng ta khải tượng này về thánh nhân: “ Họ là dân Y-sơ-ra-ên, được Đức Chúa Trời nhận làm con trai, được tôn vinh, ban cho các hiệp ước, luật pháp, sự sùng bái và những điều đã hứa khác; họ là con cháu của các tộc trưởng; và cuối cùng, chính Đức Kitô, bởi huyết thống, cùng một dòng dõi ”(rm 9, 4-5). paul nói: Israel được chọn không phải vì đó là một dân tộc mạnh mẽ và nhân đức hay có những ưu điểm tuyệt vời, mà bởi vì nó có lòng thương xót của thần (x. rm 9, 16).

tất nhiên, ông trời luôn chung thủy và mở rộng vòng tay đón nhận những đứa con của mình một lần nữa. Sự kiên nhẫn của Đức Chúa Trời không phải là vì sự yếu đuối, mà là cơ hội cho những ai xứng đáng với cơn thịnh nộ của Ngài nhận được vinh quang mà Ngài đã hứa. Vị thánh nói: “Ngài đã hết lòng cưu mang những kẻ đáng phải chịu cơn thịnh nộ và chờ đợi ngày diệt vong. thần cũng muốn cho biết sự vinh hiển của Ngài đối với những người mà Ngài có lòng thương xót, những người mà Ngài đã chuẩn bị trước để được vinh quang ”(Rô-ma 9, 22-23).

paul thừa nhận rằng họ có lòng nhiệt thành đối với thần, nhưng sự thiếu nhiệt tình này là một bức màn che khuất khả năng nhận biết một vị thần thực sự của anh ta. thay vì tìm kiếm một vị thần thực sự, họ tạo ra một vị thần theo cách nhìn của riêng họ, một vị thần “thần tượng”. Ông viết: “ Họ có lòng sốt sắng đối với Đức Chúa Trời, nhưng lòng nhiệt thành của họ không sáng suốt, họ không nhận ra rằng chính Đức Chúa Trời đã tạo nên loài người công bình, và họ tìm cách trở nên công chính bằng sức mình ” (rm 10: 2-3). đặt nó trong những lời của filipe gomez: “ ảo tưởng có quyền tự tôn vinh mình trước thần linh (rm 3,27) dẫn đến một sự nhầm lẫn cơ bản trong việc giải thích liên minh, nghĩa là, sự tách biệt của luật pháp. của lời hứa, và họ muốn tìm trong luật pháp một phương tiện khả dĩ để khiến họ ngay trước mặt Chúa ”[115].

Thánh paul muốn đưa ra ánh sáng sự thật khiến người Israel bối rối: món quà công chính được thể hiện qua đức tin vào christ không làm mất giá trị hoặc đi ngược lại lời hứa mà thần đã hứa với tổ phụ của họ. Trái lại, Đấng Christ đã đến để thực hiện những gì Đức Chúa Trời đã hứa từ lâu. Nhờ Đấng Christ, những ước muốn của anh ta sẽ được đền đáp tương xứng, và công việc kinh doanh dở dang sẽ được anh ta hoàn thành tốt đẹp. Hơn nữa, ngay cả khi họ bị đóng khung trong vẻ ngoài cố thủ, Đức Chúa Trời vẫn chọn họ cho kế hoạch của mình. Anh ta chọn chúng không phải trên cơ sở quy luật thực tế hay thước đo của pháp luật, mà trên cơ sở ý chí của anh ta. Thánh paul khẳng định: “Hãy giữ lấy thiết kế mà thượng đế đã tự do lựa chọn, lựa chọn không phải theo những gì được thực hiện, nhưng theo ý muốn của thượng đế, Đấng kêu gọi ” (rm. 9, 11-12).

do đó, thần đã thực hiện bước đầu tiên trong quá trình tuyển chọn, thần thánh hóa và hoàn thiện những người được chọn. nó là cánh cửa dẫn đến chân trời của hy vọng, ân sủng và tình yêu. ở chân trời này, thần luôn để lại một nơi thích hợp cho con cái khi trở về; Nó có nghĩa là tin vào Đấng Christ là Đức Chúa Trời làm người, Đấng đến để thực hiện những gì Đức Chúa Trời đã hứa với cha mẹ mình.

2 hy vọng cho israel

Đối mặt với một số lượng lớn người Do Thái không tin vào Chúa Giê-su Christ, Phao-lô chỉ trích ý kiến ​​cho rằng dân Y-sơ-ra-ên đã bị bỏ rơi, đồng thời nuôi hy vọng nơi họ: “ Đức Chúa Trời không bỏ rơi dân Ngài, tức là người mà Ngài đã chọn trước đây ”(rm 11, 2), và“ sẽ có một số ít được chọn bởi ân điển của thượng đế ”(rm 11, 5). Là con trai của một dân tộc được chọn, paul cũng mang trong mình khát vọng về một ngày mai tốt đẹp hơn cho Israel, nghĩa là có được nguồn cứu rỗi: “ Xin cho những ước muốn trong lòng tôi được thực hiện và những lời cầu nguyện của tôi cho người Do Thái. . (rm 10, 1), tức là, “ cũng sẽ có ngày được giải phóng … để chia sẻ tự do và vinh quang với các con trai của thượng đế ” (rm 8, 21) .

Thánh Phao-lô nhắc nhở họ rằng bi kịch mà họ đang trải qua chỉ là một phía và tạm thời. bóng mây ngoan cố không chịu tin, bây giờ đang chờ một bình minh: thần sẽ phục hồi họ và có thể hòa nhập họ một lần nữa. bởi vì nếu dân ngoại, một cành ôliu dại, có thể kết hợp với nhau, thì người Do Thái, một nhánh ôliu thật, sẽ hợp nhất một cách dễ dàng và tốt đẹp (x. rm 11, 23-34). cánh cửa ân sủng của thượng đế luôn rộng mở để đón nhận họ trở lại, bởi vì họ đã được lựa chọn trước thông qua các tộc trưởng, đó là lý do tại sao ông không thay đổi. thánh nhân khẳng định: “ do sự lựa chọn mà họ được yêu mến, và đó là vì các tổ phụ. thật vậy, khi Chúa ban ơn và kêu gọi, Người không ăn năn »(rm 11, 28-29).

quý tộc là “bên ngoài” nhưng họ cũng tham gia vào hạnh phúc, tức là đã được giao hòa với thần, khi đó các ngọc là con trai “hoang đàng”, một khi họ quay lại, thần không chấp nhận họ. thực tế, ngay cả khi họ không tin vào christ bây giờ, người con trai được thần cử đến để cứu những người có đức tin, tình trạng này sẽ được cải thiện và hồi sinh. ông nhấn mạnh: “ Nếu vì những người Do Thái sa ngã mà thế giới được ban phước dồi dào… thì tình hình sẽ tốt hơn biết bao khi họ trở lại hoàn toàn. nếu họ bị gạt sang một bên và thế giới được hòa giải với thượng đế, thì sự tái lập của họ là gì, nếu không phải là từ cõi chết đến sự sống ”(rm 11, 12. 15). Phao-lô thừa nhận rằng sự đi chệch hướng của ông không phải do chống đối, mà là ông muốn bảo vệ di sản đức tin của cha mình. do đó, họ dễ có phản ứng tiêu cực khi có “luồng gió mới” ập đến và làm xáo trộn niềm tin của họ. chắc chắn, thần đã nhìn thấy sự sốt sắng của anh ta. Ngài muốn sửa chữa họ và đưa họ trở lại con đường đúng đắn, để họ được xưng công bình và chia sẻ vinh quang đã được định sẵn cho họ. bởi vì, “ những người mà Đức Chúa Trời đã định trước, thì Ngài cũng đã gọi họ; những người mà ông đã gọi, ông cũng đã xưng công bình; ai xưng công bình, thì người ấy cũng được vinh hiển ”(rm 8,29-30).

Dưới con mắt của thánh paul, jew thật sự không phải là người tuân thủ nghiêm ngặt luật lệ, mà là theo tinh thần của nó, và những công việc đó là do thần ban thưởng chứ không phải thần thánh. họ phải được thế giới ca tụng (x. 27,29). mặt khác, là một người mang trong mình dòng máu dân tộc, ông không thể chấp nhận việc một dân tộc được chọn phải đi đến vực thẳm của sự diệt vong. Ông tin chắc rằng dân Y-sơ-ra-ên sẽ trở lại khi họ tin vào Đấng Christ để được giải thoát khỏi nô lệ tội lỗi và xiềng xích của luật pháp, và nhận được sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã hứa. cánh cửa ân sủng và tình yêu của thần luôn rộng mở để đón nhận israel.

iv lời biện minh của Cơ đốc giáo

1 sự giải thoát khỏi tội lỗi và sự chết

tội lỗi và cái chết là một cái giếng để chôn vùi cuộc đời trong đau đớn. hai thái cực này luôn song hành với nhau như hình với bóng: hệ lụy của tội lỗi là cái chết. ở đây, cái chết không chỉ xảy ra ở cuối con đường trần thế mà gặm nhấm từng ngày, khiến những ai vướng vào vòng tội lỗi luôn cảm thấy bất an và thất vọng.

Tuy nhiên, với đức tin vững chắc nơi tình yêu cứu độ của Đức Chúa Trời bày tỏ trong Đấng Christ, tội lỗi và sự chết không còn là ngõ cụt nữa, nhưng có thể trở thành phương tiện giúp chúng ta tiến bước nhờ ân điển. Thánh Phao-lô nói: “ Đức Chúa Trời đã đổ tình yêu thương của Ngài vào trái tim chúng ta qua thánh linh Ngài đã ban cho chúng ta. thật vậy, khi chúng ta bất lực để làm bất cứ điều gì vì chúng ta không chung thủy, thì đúng lúc, Chúa Giê-su chết thay cho chúng ta… trong khi chúng ta vẫn là tội nhân, đó là bằng chứng rằng Chúa yêu thương chúng ta. Bây giờ chúng ta đã được xưng công bình bởi huyết của Chúa bao nhiêu thì chắc chắn chúng ta sẽ được cứu khỏi cơn thịnh nộ của thần ”(Rô-ma 5: 5-7.9). , nhưng bằng cách bắt đầu từ thượng đế, thông qua thập tự giá của Christ. tất nhiên, con đường của thập tự giá christ không phải là gánh nặng áp bức con người, mà là một cách mang lại hy vọng cho con người; có nghĩa là: “ được xưng công bình bởi ân điển của Đức Chúa Trời, qua công trình cứu chuộc được hoàn thành trong Đức Chúa Jêsus Christ “(rm 3,24).

Thánh paul khéo léo mô tả tình trạng của tín đồ sau khi được xưng công bình và hòa giải với thần linh, so sánh tình trạng của nhân loại trước khi Chúa giáng thế. Ông giới thiệu hai nhân vật: Ađam, tổ tiên của loài người, và Chúa Kitô là người đứng đầu nhân loại mới. Sự so sánh này nhằm làm nổi bật tình yêu thương và quyền năng biến đổi của ân sủng: “ Nếu một người vì một người, sự chết ngự trị, thì những gì Đức Chúa Trời làm qua Đấng duy nhất là Chúa Giê-xu Christ, vĩ đại hơn biết bao… nếu tội lỗi đã ngự trị bởi đưa loài người vào chỗ chết, rồi ân sủng cũng ngự trị bằng cách làm cho loài người được công chính hóa để được sống đời đời, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta ”(Rm 5,17.21). Về điểm này, Fitzmyer đã đúng khi nói: “ bởi vì Phao-lô muốn làm rõ sự khác biệt và sự siêu giàu của ân điển của Đấng Christ, hiện đang thống trị thế giới, thay vì thế giới, bởi vì tội lỗi và sự chết đã cai trị thế giới kể từ adam. Vì nhờ Ađam mà tội lỗi đã vào thế gian, nhờ Đức Kitô mà công lý đã đến ”[16].

Như vậy, chúng ta không còn là nô lệ của tội lỗi, mà là con cái của ánh sáng và tự do. bởi vì, “ ông già của chúng ta đã bị đóng đinh với christ ” (rm 6, 6), nên “ giống như người đã sống lại từ cõi chết”, bởi quyền năng của người cha, chúng ta cũng có thể sống một cuộc sống mới ”(rom 6, 4). qua mầu nhiệm vượt qua của christ, tiền công của tội lỗi, sự chết, đã được rửa sạch. bây giờ chúng ta bắt đầu viết những trang mới của cuộc đời “ nhờ sự ban cho của thượng đế, sự sống đời đời trong christ jesus ” (rm 6,23). món quà này vượt quá sự mong đợi của con người, bởi vì dưới sức nặng của tội lỗi và sự chết, con người cảm thấy bất lực. nhưng điều con người không làm được, thì thần có thể làm mọi sự cho những ai yêu mến mình (x. rm 8,28).

chính thần đã bước đi trước khi sai chúa Giê-su “ làm lễ chuộc tội bằng máu mình ” (rm 3,25). bởi máu của christ đổ ra trong cuộc khổ nạn của mình, Người đã giải thoát chúng ta khỏi những ràng buộc của tội lỗi và sự chết. Nói cách khác, Đức Chúa Trời đã thanh tẩy chúng ta khỏi mọi tội lỗi bằng giá huyết của Đấng Christ. do đó, chúng ta được giải thoát khỏi vòng vây của tội lỗi và sự chết để chia sẻ tự do và vinh quang với con cái của thượng đế.

2 làm hòa với thần

Trong Đấng Christ, chúng ta đã nhận được sự sống mới, một sự tái tạo của con người. qua bí tích rửa tội, chúng ta sống mầu nhiệm về cái chết và sự phục sinh của christ, và bản chất nội tại của nó được biến đổi: “ bởi vì chúng ta đã trở nên một với christ bằng cách chết như người chết, chúng ta cũng trở nên một với Người, bằng cách trỗi dậy như Người đã sống lại ”(Rom 6, 5). Dưới con mắt của paul, phép báp têm đã xác lập quyền sở hữu của christ đối với chúng ta. Theo lời của fitzmyer:“ paul muốn nhấn mạnh rằng chúng ta không chỉ được đồng nhất với cái chết của christ, người đã chiến thắng tội lỗi, nhưng chúng ta được bao gồm trong cùng một hành động chiến thắng. Vì vậy, người tin Chúa, người đã chết vì tội lỗi, hợp nhất với Đấng Christ vào lúc chính thức trở thành một đấng cứu thế ”[17]. Tội lỗi là do để kết hợp vào christ, người đã tiêu diệt tội lỗi và sự chết: “ người chết là chết đối với tội lỗi, và một lần là đủ. Bây giờ người sống theo thần” (rom 6, 10).

do đó, chúng ta được hòa giải với thần, không gì khác hơn là bước vào quỹ đạo tình yêu của ngài, trở thành con nuôi và thần bởi những người đồng thừa kế với christ. đó là ý của paul: “ chính thần linh làm chứng cho thần linh của chúng ta rằng chúng ta là con của thần. nếu bạn là một đứa trẻ, bạn cũng là một người thừa kế; Và nếu bạn là người thừa kế của Đức Chúa Trời, bạn là người thừa kế chung với Đấng Christ ”(rom 8, 16-17). Trong Đấng Christ, chúng ta không còn là người ngoài hành tinh hay người ngoài hành tinh, nhưng có quyền ở trong nhà của cha mình và được dự phần cơ nghiệp của cha mình. do đó, cái chết và sự phục sinh của christ là chất keo gắn kết chúng ta với chúa, chia sẻ sự sống của ngài. ở đây paul đưa ra một viễn cảnh đầy hy vọng: “ Nếu ngay cả khi chúng ta còn là kẻ thù của thần, thần đã giết con cái của mình, nhưng cho phép chúng ta được hòa giải với Người, theo cách tương tự, giá như bây giờ chúng ta được hòa giải, chúng ta đã đã được cứu sống bởi mạng sống của người con trai đó. vì vậy, không chỉ vậy, chúng ta còn có thần là niềm tự hào của chúng ta thông qua chúa Giê-su Christ của chúng ta, người hiện đã hòa giải chúng ta với thần ”(Rô-ma 5:10. 11).

Thánh paul không để sự biện minh ở cấp độ luật pháp hay năng lực cá nhân, mà đưa nó lên một cấp độ cao hơn: thiết lập mối quan hệ với thần thánh. Ý tưởng này cũng được tìm thấy trong giáo hoàng benedict xvi: “ sống công chính là trở nên ngay thẳng, được công lý nhân từ của thượng đế chấp nhận để hiệp thông với ngài, và do đó có khả năng thiết lập một mối quan hệ đích thực … và nó dựa trên sự tha thứ hoàn toàn của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi của chúng ta ”[18]. Nhờ sự hiệp thông này, chúng ta tiến lên với lòng can đảm ngay cả khi đối mặt với những trở ngại, nguy hiểm và cám dỗ, xác tín rằng: “ không gì có thể tách chúng ta khỏi tình yêu mà Thiên Chúa đã bày tỏ chúng ta trong Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta ” (rom 8:39). Theo lời của Đức Thánh Cha Phanxicô: “Chúa Giêsu là cửa ngõ dẫn đến sự cứu rỗi. cánh cửa của chúa giêsu không bao giờ đóng lại, mà luôn luôn mở rộng cho tất cả mọi người, không phân biệt, không loại trừ ai, và không ưu ái ai [19].

Chúa Giêsu là điểm gặp gỡ giữa thần và người. ở đó, con người bắt gặp ánh mắt yêu thương, an ủi và động viên của thượng đế. Đó là động lực thúc đẩy con người vượt qua những sai lầm và vấp ngã, biết rằng Chúa nắm lấy tay tôi và đi cùng tôi.

chúng ta được “ kêu gọi để trở thành của chúa ” (rm 1, 6). Điều này có nghĩa là chúng ta phải nói “không” với những thế lực đang làm xói mòn đức tin của chúng ta hoặc khiến chúng ta xa rời Đức Chúa Trời. nhờ đó, ân sủng của thần đến với chúng ta một cách viên mãn, biến thành một con người mới, giống như hình ảnh của thần, và sống trong tình cha con.

kết luận

ân sủng của sự xưng công bình không phải là một chủ đề mới, nhưng nó đã được thánh paul mô tả theo một chiều hướng khác: ân sủng xưng công bình không dựa trên luật pháp cũng không phải do chính mình có được, nhưng có được nhờ công đức. làm ở christ học thuyết này tạo nên một bước ngoặt trong đức tin của người Do Thái Cơ đốc. do đó, để tránh hiểu lầm, thánh nhân đã nêu ra những điểm chính yếu của đạo Do Thái, đó là luật và lời hứa, rồi so sánh ơn công bình nhờ đức tin mà nói: ơn công chính hóa không trái luật. . trên thực tế, nó đưa luật ra khỏi khuôn khổ biểu mẫu và giữ lời hứa của nó.

bức thư gửi cho người Hê-bơ-rơ là một bản tóm tắt các đặc điểm thần học cơ bản của paul, đồng thời cũng chứa đựng những mối quan tâm, kinh nghiệm và nguyện vọng của anh ta. Mặt khác, lá thư này như một sự chuẩn bị cho chuyến đi truyền giáo ở miền Tây mà bạn đang dự tính. lý do cho điều này là ông đã không thành lập giáo đoàn La Mã và chưa bao giờ đặt chân đến đó.

những gì anh ấy viết trong lá thư là những vấn đề mà hội thánh phải đối mặt, đặc biệt là ân tứ xưng công bình. Là một sứ đồ của Đấng Christ, ông đã đưa ra những hướng dẫn khả thi để giúp người La Mã có một cái nhìn chung và đúng đắn về đức tin đã được tiếp nhận. các thánh cho thấy rằng ân sủng của sự xưng công bình không bao gồm việc làm theo những gì luật pháp dạy, hoặc bởi những nỗ lực cá nhân. Trước hết, đó là sáng kiến ​​của Thiên Chúa rằng con người có được nguồn ơn cứu độ, nhờ Chúa Giêsu Kitô. Chính Chúa Kitô đã chết vì tội lỗi của con người và đã sống lại để ban cho con người sự sống sung mãn của Thiên Chúa, một cuộc sống được xây dựng bởi sự tự do và ân sủng của Thiên Chúa.

montfort nguyen xuan phap ct

sách tham khảo

  • kinh thánh di chúc mới. nhóm dịch giờ kinh phụng vụ . nhà xuất bản: Hà Nội 1995.
  • hội đồng giám mục Đức. tài liệu nghiên cứu về Năm Thánh . Tôi là Aug. Nguyễn văn Trinh dịch. nhà xuất bản: hanoi 2009.
  • benedict xvi thân mến. hướng dẫn về năm thánh của paul . Tôi là Aug. Nguyễn văn Trinh dịch. nhà xuất bản: hanoi 2009.
  • benedict xvi thân mến. Cổng thông tin fidei tông huấn . Tôi là Aug. Nguyễn văn Trinh dịch. Nhà xuất bản: Hà Nội 2012.
  • Giáo lý Hội thánh Công giáo. bản dịch của ban giáo lý đức tin – trực thuộc giáo đoàn việt nam. Biên tập: Hà Nội 2011.
  • Hội đồng Giám mục Việt Nam – Ủy ban Giáo lý Đức tin. Từ điển công giáo – 500 mục từ . nhà xuất bản: hanoi 2011.
  • j.a.fitzmyer, sj. thư của thánh paul gửi người La Mã , 1990. tài liệu tham khảo
  • filipe gomez, sj-pius x Institute. Từ điển thần học Kinh thánh . 1973.
  • francois varillon. Cơ đốc giáo trước các tôn giáo lớn . dịch nguyễn thị chung. Nhà xuất bản: Hà Nội, 2009.
  • j. theiln từ điển của kinh thánh i (a-c).
  • internet. vietcatholic.org/sydney.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.