Chuyên mục
Hỏi Đáp

Ý nghĩa và mục đích sống phạm hạnh của sa môn

chèn đầu vào

Ngược dòng thời gian, hơn 2500 năm trước, khi đức phật xuất hiện trên thế gian với phương châm “hướng dẫn chúng sinh, ngài giác ngộ và nhập tri kiến ​​phật” khi ngài nhận thấy những đau khổ trôi lăn trong vòng sanh tử. sinh tử luân hồi của chúng sinh, chỉ với mong muốn giúp con người có được ánh sáng trí tuệ, dẫn dắt họ đến bến bờ an lạc, giải thoát. Để làm được điều này, ngài đã từ một hoàng tử rời bỏ cuộc sống giàu sang quyền lực để trở thành một người ẩn dật tên là Gotama nhằm tìm ra chân lý chấm dứt đau khổ. sau khi thành đạo và quả vị, Ngài đã chỉ ra con đường giải thoát và giác ngộ, chấm dứt khổ đau suốt 45 năm bằng nhiều phương tiện, nhiều phương pháp khác nhau tùy theo khả năng của mỗi chúng sinh trên thế gian, khắp mọi nơi trên Ấn Độ mà không cảm thấy mệt mỏi. Có bao nhiêu vị đại đức nổi tiếng thế giới hoằng dương chánh pháp, những giáo lý mà ngài để lại sau khi nhập niết bàn là một kho tàng rộng lớn và vô giá. Dù trải qua bao thăng trầm, trải qua bao hoạn nạn, đạo Phật vẫn đứng vững, tồn tại cho đến ngày nay. Một phần là nhờ kho tàng giáo lý vừa thiết thực vừa cao siêu của Đức Phật. phần còn lại ông mang ơn các đệ tử của mình, những người đã hy sinh vì đức hạnh cao cả, vì “chính những học giả, những người bảo vệ tam tạng, những người đã làm cho đạo pháp hưng thịnh mãi mãi…” [1].

một tổ chức, một nhóm, một cơ quan hay một tôn giáo có người đứng đầu, người ta dùng người đứng đầu đó để gọi và tên gọi ở mỗi tổ chức là khác nhau. Tương tự như vậy, trong đạo Phật, người đứng đầu là Đức Gotama ẩn dật, tức là Đức Phật Thích Ca, là người tự mình giác ngộ, thành tựu đạo quả, tìm ra con đường chân lý, là người chỉ đường cho muôn người. những đệ tử xuất gia làm theo cách ông dạy được gọi là samana là con trai. Để giữ được danh hiệu đó, xứng đáng với sự tôn kính của mọi người và cúng dường, xứng đáng là hình mẫu cho chư thiên và loài người, và nhân danh Đức Phật để hoằng dương chánh pháp, bạn phải tinh tấn tu hành theo lời dạy của Như Lai. . .

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Ung dung doi song thieu duc tri tuc 2

nội dung

chương i: hiểu nghĩa của “phật” “pháp” “rang”

1. phật

1.1. định nghĩa

Theo từ điển bách khoa Phật giáo, từ phật trong tiếng Pali có gốc từ “chồi” có nghĩa là hiểu biết, giác ngộ. do đó, phật (pāli: buddha) có nghĩa là người biết, người đã giác ngộ. kiến thức này không theo nghĩa trần tục, là kiến ​​thức thông thường, được học bằng cách học. Điều cần biết ở đây là biết rõ ràng về bản chất của sự vật, sự hiểu biết này đến từ sự chiêm nghiệm, không phải từ học hỏi. quán chiếu về bản chất của vạn vật, thấy và hiểu được bản chất của chúng là vô thường, không vừa ý và không phải của mình. vô thường có nghĩa là sự thay đổi liên tục và không ngừng của các pháp. đau khổ là đau khổ trong hiện tại (về thân, về tâm, về môi trường), đau khổ vì tái sinh, đau khổ về luân hồi. chúng sinh còn nhiều đau khổ, còn tái sinh luân hồi là do thiếu trí tuệ, vì tích trữ thức ăn mà bị thèm muốn và đeo bám như câu chuyện con lạc đà cất thức ăn vào cổ để tiếp tục hành trình băng qua sa mạc. vô ngã là sự vắng mặt của ‘tôi’, ‘của tôi’, ‘chính tôi’.

theo wikipedia, “phật đề cập đến một con người, chính xác hơn là một con người đã đạt được sự thuần khiết và hoàn thiện về đạo đức và trí tuệ thông qua nỗ lực của chính mình để nhận ra sự hoàn hảo trong rất nhiều kiếp sống, tâm trí của chúng sinh đó đã được hoàn toàn không có vô minh – nguyên nhân sâu xa của sinh tử, nên chúng sinh cũng có những khả năng siêu việt và hoàn hảo như bậc cao nhất của ‘hành khách thứ sáu’, trí tuệ vĩ đại với lòng từ bi vô lượng đối với tất cả chúng sinh khác, bất kể đối tượng. [2]

theo định nghĩa của kinh trung ương: “Phật là người được thế gian tôn vinh, bậc A la hán, bậc giác ngộ, người toàn giác, người thông minh, người hiểu thế gian, vị thầy vô song, thần thánh, thần phật, thế gian và thế gian đều “kính trọng” [3]. Với định nghĩa này, còn có mười danh hiệu của phật.

1.2. bạn thực hành những gì để trở thành một vị phật?

tu gì để thành phật là câu hỏi được nhiều người nhắc đến, nhất là những ai đang theo chân phật tìm sự giải thoát cần phải biết rõ để đi đúng con đường. Ngài được gọi là một vị Phật vì bản thân ngài đã hoàn toàn nhận ra chân lý của “tứ diệu đế”, tức là ngài hiểu được khổ, nguyên nhân của khổ, diệt khổ và con đường dẫn đến sự chấm dứt. đau khổ. từ đó lần lượt chứng đắc tứ thánh, tứ thánh quả và chứng nhập niết bàn, trở thành bậc thánh. do đó, để trở thành một vị phật, một hành giả phải thực hành “tứ diệu đế”.

1.3. tên phật

vị phật có ba tên gọi: vị phật của sự giác ngộ hoàn hảo, vị phật của paccekabuddha, và vị phật của thanh vân giac. Để trở thành ba vị phật này, không chỉ thực hành “tứ diệu đế”, mà còn phải thực hành các viên mãn. tùy theo nguyện lực thực hành bổ sung (mức độ viên mãn) khác nhau mà trở thành ba vị phật với những tên gọi khác nhau, chẳng hạn như thực hành các viên mãn hạ đẳng (mười pháp) hoặc trở thành một vị phật shravaka, thực hành viên mãn trung ấm của pháp (hai mươi pháp) để trở thành trong. một vị phật cô độc, thực hành sự hoàn hảo tối cao của luật (ba mươi pháp) để trở thành một vị phật toàn giác. trong đó phật bình đẳng chân chính có ba hạng: phật giác ngộ hoàn hảo với trí tuệ siêu việt, phật giác ngộ hoàn hảo với đức tin siêu việt như vị phật thường không khinh thường bồ tát, và phật giác ngộ ngay chính với nỗ lực siêu việt. phật thanh văn giới cũng có ba hạng: hạng phàm phu phật thanh văn, họ là những người đã đạt đến trạng thái A la hán, nhập niết bàn; phật tổ đại thanh văn giới, thập đại đệ tử và thập phương đại đệ tử ni; Thánh thượng thanh văn giạc, chỉ có hai người trong số họ, tôn giả sariputta và ngài. mug kien lien.

2. Tiếng Pháp

2.1. định nghĩa

theo từ điển Anh-Hoa-Việt của Phật giáo [4], pháp (p: dhamma; s: Dharma) từ pháp xuất phát từ tiếng Ấn Độ, gốc dhṛ, có nghĩa là “nắm giữ”, đặc biệt là nắm giữ. chức năng của các hoạt động của con người. thuật ngữ này có nhiều nghĩa:

phong tục, tập quán, quy tắc ứng xử.

những việc cần làm; nghề nghiệp, bổn phận, nghĩa vụ.

trật tự xã hội; các quy tắc trong xã hội.

tốt, tốt, có đạo đức.

sự thật, thực tế, sự thật, quy tắc.

Bạn cũng có thể chia ý nghĩa của pháp theo năm nghĩa sau:

Pháp là giáo lý, giáo lý của bậc chân phước đã thuyết giảng trong 49 năm. pháp là những gì tốt đẹp, hỗ trợ.

Hơn nữa, pháp có thể được xem xét theo hai nghĩa: rộng và hẹp. theo nghĩa rộng, pháp được hiểu là để chỉ mọi sự vật hiện tượng trên thế giới; ý nghĩa hạn chế chỉ dành cho những lời dạy của Đức Phật.

2.2. phân loại giáo lý của phật

Giáo lý của Đức Phật được phân thành mười loại, bao gồm: bốn con đường (thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư), bốn quả (thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư), niết bàn và giáo lý về pháp học.

2.3. tám đặc điểm và ba khía cạnh của chánh pháp

những lời dạy của Đức Phật có tám đặc điểm khiến một người cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy, làm theo và đạt được những lợi ích to lớn. Trong Kinh Tăng Chi, Pháp Chương Tám, Đấng Thế Tôn đã đề cập đến tám đặc điểm này:

học pháp là tuần tự, kết quả cũng tuần tự, con đường tuần tự, không có kiến ​​thức tràn ngập đột ngột.

những giáo lý do Ngài truyền đạt, các môn đồ đã không thực hiện vì lợi ích của cuộc sống của họ.

pháp luật và luật pháp giống như biển lớn không chấp nhận xác chết, nếu có xác chết trong biển lớn, thì lập tức ném vào bờ hoặc ném lên bờ. Tương tự như vậy, một người ở trong giới luật xấu, theo tà pháp, thực hiện các hoạt động nghi ngờ bất tịnh, hành động che giấu, nội tâm có mùi hôi, đầy ô uế, có tính cách không trong sạch, và ngay lập tức bị loại ra khỏi Tăng đoàn. .

bất kể bạn là bà la môn, vua sát thủ, veshārā hay thudala thuộc đẳng cấp nào, sau khi từ bỏ gia đình, sống không gia đình, đời sống xuất gia trong giới luật và pháp luật đều có thể như thế này. lai tuyên bố, họ từ bỏ họ và tên trước đây và trở thành những kẻ thích chết chóc.

Nếu có nhiều Tỳ khưu nhập giới niết bàn mà không có thuốc dư, giới niết bàn sẽ không trống rỗng và viên mãn.

luật và luật chỉ có một người được giải phóng.

Pháp và luật có nhiều kho báu, chẳng hạn như bốn niệm xứ, bốn nỗ lực đúng đắn, bốn sức mạnh của ý chí, năm căn cơ, năm sức mạnh, bảy yếu tố giác ngộ, và con đường cao thượng.

>

dhamma và luật là nơi ở của những sinh mệnh vĩ đại như người chiến thắng dòng suối, người tham gia dòng suối của sự giác ngộ, người quay trở lại đầu tiên, người quay trở lại, người không quay trở lại, người đã giác ngộ. đến giác ngộ không quay trở lại, A-la-hán, người đã dẫn đến giác ngộ A-la-hán. [5]

Ngoài tám đặc điểm trên, lời dạy của Đức Phật còn có ba khía cạnh. thứ nhất là học pháp, nghĩa là học, nắm vững và thông thạo mọi giáo lý, lời dạy mà quý thầy đã truyền thụ, cụ thể hơn là 37 pháp trợ giảng. học pháp giống như người biết đường, biết pháp nào là pháp làm ô uế tâm, pháp nào là pháp diệt trừ tạp nhiễm, đưa tâm đến thanh tịnh. phương diện thứ hai là tu pháp, tức là thực hành các giáo lý đã học, tuân giữ giới luật là Tứ Niệm Xứ, Giới-Định-Tuệ là con đường đưa đến con đường giải thoát. thực thi pháp luật giống như một người đi trên con đường đó. khía cạnh thứ ba là thể nhập pháp, nghĩa là đạt được đạo và quả, niết bàn. người có thể nhập pháp cũng giống như người đã đạt được mục tiêu của con đường đó.

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Ung dung doi song thieu duc tri tuc 1

2.4. đó là giáo pháp của thánh hiền, được phật tôn làm thầy

tại sao gọi là pháp của thánh nhân? bởi vì pháp này có bốn đặc tính: “pháp được thế gian sáng tỏ, hiện tại thực tế, không có thời gian, thấy đến, có khả năng tiến lên, trí huệ thông hiểu”. [6]. Pháp được giảng dạy tốt bởi những người được thế giới tôn vinh và được giảng dạy tốt bởi ba khía cạnh: đầu (kỹ năng), giữa (định) và cuối (trí tuệ). đặc điểm ‘tính thực tiễn hiện tại’ ở đây là khi một người thực hành nghiên cứu giáo pháp, kết quả có thể được nhìn thấy trong cuộc sống hiện tại của anh ta. đặc điểm thứ ba là các pháp vượt thời gian, tức là khi đạt đạo thì đạo quả đến ngay sau đó, không cần thời gian như các pháp thế gian. có thể hiểu theo nghĩa khác là phật pháp không bị thời gian chi phối, phật pháp từ xưa đến nay vẫn còn đó. đặc điểm cuối cùng là pháp này ‘thấy được, có khả năng tăng, được trí thông hiểu’, tức là pháp này không chỉ hiểu mà phải tự mình thực hành, kinh nghiệm. Một người chỉ học mà không thực hành giống như thìa canh, thìa canh không bao giờ có thể nếm được vị ngọt của canh.

trong kinh Mahaparinirvana thuộc trường kinh, trước khi nhập diệt, đức Phật dạy các đệ tử: “Những ai, sau khi ta diệt vong, tự mình là ngọn đèn, tin cậy vào chính mình, không phụ thuộc vào gì cả; dùng chánh pháp làm ngọn đèn, dùng chánh pháp làm nơi nương tựa, không nương tựa vào bất cứ thứ gì khác ”[7]. từ đó sư phụ rất coi trọng ‘pháp bảo’, ‘pháp bảo’ được ông tôn làm ‘sư phụ’ làm nơi nương tựa cho đệ tử. bởi vì thực hành theo chánh pháp, chúng ta thiết lập một cuộc sống an lạc trong hiện tại và thực sự giác ngộ và đạt được giải thoát.

3. tăng

3.1. định nghĩa

Theo định nghĩa cơ bản của Phật giáo, “sangha (p: sangha), được dịch là tăng đoàn, một tên khác là hòa hợp chúng. Đây là khái niệm dùng để chỉ một nhóm người xuất gia tu theo lời dạy của Đức Phật, bao gồm ít nhất 4 Tỳ kheo (hay Tỳ kheo ni) trở lên. Tăng đoàn của Phật giáo có bốn đặc điểm: “Chúng sinh kỳ diệu là chúng tăng, đệ tử xuất thế gian; hạnh trực tiếp là chúng tăng, đệ tử thế gian; như hạnh là chúng tăng, đệ tử của thế gian; hạnh chính đáng là để cho các đệ tử của thế giới tăng lên. thức là bốn cặp tám hương. Tăng đoàn, đệ tử thế gian đáng tôn kính, đáng cúng dường, đáng bắt tay, là lĩnh vực công đức vô song trong thế gian ”[9].

3.2. tăng thứ hạng

Có hai loại nhà sư: nhà sư bình thường và nhà sư thánh thiện.

vị tu sĩ là một shravaka, một đệ tử của Phật, ông ấy nghe chánh pháp, ông ấy thực hành pháp tất cả, nhưng ông ấy chưa chứng ngộ chân lý của ‘tứ diệu đế’, ông ấy chưa đạt được thánh. con đường nên thánh.

Thánh tăng cũng là một shravaka, một đệ tử của Phật, người nghe chánh pháp, thực hành các lời dạy của người ta, thực hành thiền định, nhưng nhận ra chân lý của ‘tứ diệu đế’, đạt được con đường thánh thiện. và kết quả, niết bàn, trở thành thánh.

chương ii: khám phá ý nghĩa của “lượt thích” của samon

1. định nghĩa và giải thích từ “samana”

1.1. định nghĩa của samaná

“Một samana (samana) thường được hiểu là một nhà sư, một người siêng năng làm điều thiện (cần), một người đã từ bỏ nghiệp xấu (tức là giả dối), người sống trong cảnh nghèo khó, không có gì của riêng mình. (giả nghèo) ”[10]. Theo quan niệm trong kinh Vấn đáp [11], sa-môn là người đã loại bỏ tạp chất. ‘samana’ là danh từ chung cho các đạo sĩ hoặc nhà sư. Hòa thượng so sánh tên ‘samana’ với tên ‘hoa’, là tên gọi chung của tất cả các loài hoa, mặc dù hoa huệ trắng là loài hoa cao quý, sang trọng, thuần khiết và quý giá. hầu hết cũng được gọi là ‘hoa’ như bất kỳ loài hoa thông thường nào khác. Tiêu chuẩn để trở thành một nhà sư là họ xuất gia, xuất gia, mặc áo cà sa, sống đời bố thí, ngày đêm suy ngẫm về con đường dẫn đến chấm dứt khổ đau và đạt được niết bàn. niết bàn của bà la môn khổ hạnh là ‘tiểu ngã’, ‘đại ngã’. Niết bàn của Phật giáo là sự đạt được trí tuệ đúng đắn cho chính mình, sự chứng ngộ của niết bàn. Có ba hạng samanas, đó là những người ẩn dật không theo đạo Phật, những người Bà la môn và những người yêu cái chết. những đệ tử xuất gia để nghiên cứu và thực hành lời dạy của Đức Phật là những samana như những người con trai. Để được gọi là một người xuất gia chân chính, người xuất gia phải có đạo đức hoàn chỉnh, xứng đáng là cây rường cột nơi rừng xà nu, thay lời tổ tiên truyền Phật vô tận.

Tap chi Nghien cuu Phat hoc Mot so phuong phap tam ly tri lieu Phat giao 3

1.2. nghĩa của samana là cái chết

ý nghĩa của định được đức phật nói rõ trong kinh pháp:

“Người đàn ông hói đầu không phải là một nhà sư,

nếu bạn nói dối một cách tự do,

người vẫn còn đầy ham muốn,

tại sao anh ấy được gọi là một nhà sư? ”

(kệ 264)

“người hoàn toàn bình tĩnh lại,

tệ nạn lớn và nhỏ,

để xoa dịu cái ác,

tên của anh ấy là một nhà sư. ”

(kệ 265)

tu sĩ là người có phẩm hạnh cao quý, biết lợi mình hơn người, hoàn thiện bản thân, đã phá bỏ mọi xiềng xích, trở thành thánh nhân. hoặc cố gắng học hỏi và thực hành những lời dạy của phật để xóa bỏ những uế trược trong tâm, hướng đến mục tiêu giải thoát và giác ngộ.

1.3. phân loại tù nhân

Trong ví dụ về cốt lõi của kinh cây (tập 1 – kinh 29), đức phật đã trình bày về 5 loại cuộc sống thánh thiện:

1. đời xuất gia: là loại người xuất gia để được cầu lợi, được kính trọng, được tôn trọng và hài lòng với bản thân, tự khen mình và chỉ trích người khác, xuất gia không rõ mục đích.

2. đời sống thánh thiện bên ngoài: nó là người xuất gia, nó có tâm hướng đến đời sống thánh thiện, nó có sự trang nghiêm để thực hành một số giới luật, vì ít giới luật nên nó sinh ra kiêu ngạo và dừng lại ở đây.

3. tu tập nếp sống thánh thiện trong lớp vỏ bên trong: người xuất gia có tâm tập trung, thân khẩu ý thanh tịnh, vì thân khẩu ý thanh tịnh, nên giận người không thanh tịnh dừng lại ở đây.

4. trồng cây giác ngộ: hắn là loại người đã xuất gia để tự tri, nhưng vì chưa gặp được một vị thầy nào thành tựu hơn nên đành phải dừng lại ở đây.

5. thực hành tâm linh cốt lõi cây: anh ấy là kiểu người đã đạt được giải thoát nhờ nỗ lực thực hành của mình.

Dựa trên sự phát triển của tâm thức hoặc thái độ tu tập, hãy luôn nhớ rằng mục tiêu của việc xuất gia là giải thoát, lấy đó làm động lực chính trong quá trình tu tập. trong kinh Tăng Chi, Đức Phật chia thành 4 hạng người xuất gia chân chính:

1. lớp bất động samana: lớp này tương đương với cây hy sinh của giác ngộ, phá hủy hoàn toàn 3 liên kết đầu tiên, thật là một bước lùi.

2. samana sen trắng: hạng này tương đương với hạng nhất lai.

3. hoa sen hồng samanas: hạng này tương đương với hạng một đi không trở lại, sinh ra trong ngũ thiên thanh tịnh ở thiền thứ tư của thế giới sắc.

4. hạng samana tinh luyện: hạng này loại bỏ tất cả các lậu, vượt qua tri thức, chứng ngộ, thành tựu và an trú trong tâm tự tại giải thoát, tương đương với A la hán.

theo sa di, có ba loại tăng: tăng si, tăng dương và tăng luận.

theo cú pháp:

“anh ấy mặc áo dài,

tâm trí không rời khỏi hư hỏng,

không phải tự làm, không có thật,

Anh ấy không xứng đáng với chiếc áo choàng. ”

(kệ 9)

“anh ấy là người bỏ đi rác rưởi,

giới luật khéo léo,

cuộc sống gia đình đích thực,

thực sự xứng đáng với kashāya. ”

(kệ 10)

2. bổn phận của nhà sư thích tu

2.1. vị trí xuất gia

sau khi đức Phật thuyết giảng về tứ diệu đế, năm anh em kết hợp với người Việt ở nước ngoài đắc quả A la hán, năm đệ tử xuất gia đầu tiên của ngài; Sau đó, Ngài đã cứu Đại đức Yasa và vài chục người bạn và người thân của Hòa thượng, tất cả đều chứng đắc quả vị A-la-hán. lúc bấy giờ, tăng đoàn gồm 60 vị A la hán, rồi thế gian tôn vinh một vị nói: “Này các Tỳ kheo, hãy đi, đi khắp nơi vì lợi ích và hạnh phúc của chư thiên và loài người. khởi đầu và cao cả ở giữa, cao cả ở cuối trong tâm trí và lời nói giảng về sự viên mãn hoàn hảo, cuộc sống thanh tịnh của trạng thái cao cả, có những người tâm trí chỉ bị vẩn đục bởi một chút bụi, nhưng nếu họ không nghe Pháp, họ sẽ không thể đạt được giải thoát: những người đó sẽ hiểu được pháp. ” [12] Qua lời dạy này, người ta có thể thấy được lòng từ bi bao la của tat ca sĩ đối với con người. Đồng thời, vị trí của người xuất gia được xem như là đại diện cho người ta, tuyên dương chính pháp và chủ trì giáo pháp của nhà phật. chánh pháp phải được các sứ giả từ khắp nơi truyền bá, cho nên trong xã hội, người xuất gia phải giữ vững lập trường ‘trung tín’.

2.2. các phương pháp để trở thành một nhà sư thích chết

a. các đội hình thuộc “trường pháp”

Để trở thành một “cộng đồng trung thành”, trước hết chúng ta phải trau dồi kiến ​​thức, siêng năng học tập, nghiên cứu giáo lý và tường tận cả giáo lý và giáo lý. việc nghiên cứu giáo pháp bao gồm tam tạng của Phật giáo thông qua quá trình “giáo hóa văn học”. ‘văn’ là lắng nghe, ‘trí tuệ văn chương’ là sự hiểu biết đến từ việc lắng nghe giáo pháp. ‘tưởng’ là chiêm nghiệm, ‘trí tuệ’ là tri thức thông qua sự suy ngẫm, chiêm nghiệm trong 37 trợ giảng. ‘tu’ là phải trải qua 5 giai đoạn mới đạt được 16 loại trí tuệ, chỉ như vậy mới trừ được lậu hoặc; vì vậy ‘trí tuệ’ là sự hiểu biết, có được thông qua việc thực hành pháp môn.

Nền tảng cơ bản của giáo lý Đức Phật được tìm thấy trong giáo lý tứ diệu đế, mười hai số phận, nhân quả, nghiệp báo, luân hồi và ba ấn của pháp.

b. các sáng tác hợp pháp thuộc về “luật hành pháp”

để trở thành một nhà sư xứng đáng là tấm gương cho thần thánh và con người, thay thế việc giảng pháp vì lợi nhuận, nhà sư đó không chỉ ‘học pháp’ mà còn ‘thực thi pháp luật’. trong kinh mi tien dan, mr. na tien trả lời rằng đức vua Milinda xuất gia có những đức tính cao quý do “đời sống xa cách của các Tỳ-kheo, chẳng hạn: nội dung dâm dục thấp; anh ấy thích sự cô độc; anh không thích đám đông, bè phái; không cất giữ, không hối tiếc; sống đời không cư, đầy đủ các phẩm hạnh; biết rõ giá trị và lợi ích của việc thực hành các pháp chính, … “[13]. Vì vậy, các pháp trở thành bộ phận của sự thực hành là tinh tấn, chuyên tâm thực hành datna, và bảo vệ các pháp căn, hành trì giới luật- sự tập trung-trí tuệ.

Tap chi Nghien cuu Phat hoc So thang 7.2021 Tam va Quy con duong thang tien dao duc 2

Hạnh kiểm dau là một thực hành khổ hạnh dành cho những ai theo con đường của giới luật, nhằm đạt được an lạc và quả vị giải thoát mà thế gian cho phép thực hành. và ông là đệ tử duy nhất của đức phật thích tu theo lối tu khổ hạnh này và được gọi là đệ nhất đầu tu. Theo Đạo giáo thuần túy, bản tóm tắt trình bày 13 cách thực hành khổ hạnh:

1. rất vui khi sử dụng bột rong biển.

2. rất vui khi chỉ mặc 3 chiếc quần áo.

3. hạnh bố thí vẹn tròn.

4. khất thực mỗi lớp.

5. hạnh phúc thực sự đang ngồi.

6. rất vui khi chỉ ăn một món.

7. vui vì không ăn thức ăn thừa.

8. hạnh phúc trong rừng.

9. cây ngân hạnh.

10. hạnh phúc trên thiên đường.

11. hạnh phúc giữa nghĩa trang.

12. hạnh phúc khi ở bất cứ đâu.

13. vui khi ngồi không phải nằm. [14]

Bảo vệ giác quan có nghĩa là hành giả phải bảo vệ khi sáu giác quan tiếp xúc với sáu giác quan để ‘ý thức’ được thanh tịnh, không ô nhiễm, không chạy theo sáu giác quan. ‘Nhận biết’ ở đây là sáu nhận thức: nhận thức bằng mắt, nhận thức về tai, nhận biết về nhịp điệu, nhận biết về lưỡi, nhận biết về cơ thể, nhận biết về cơ thể. ví như mắt thấy sắc tướng, không phân biệt tướng chung, không phân biệt đặc sắc, khi chúng sanh khởi thì tìm, hiểu rõ nguyên nhân, rồi điều phục nó, giống như tai, mũi, lưỡi, cơ thể và trí óc.

Người hành thiền muốn đạt đến mục đích cuối cùng thì hai yếu tố trên là chưa đủ, bởi vì hai yếu tố trên là một phần của việc tu tập đạo-đức-định-tuệ. hay nói cách khác, đó là bát chánh đạo, con đường trung đạo, con đường duy nhất đưa đến giải thoát niết bàn mà chính Đức Phật đã khám phá ra. giới-định-tuệ là ba phương diện liên quan mật thiết với nhau, hỗ trợ lẫn nhau để đạt được “nhân sinh định, nhân sinh định tuệ”, giống như kiềng ba chân, không thể đứng mà không có chân. . Trong các kinh điển của đức Thế tôn đều nói rõ mối liên hệ này: “Này Bà la môn, trí tuệ được thanh lọc bởi đức, đạo đức được thanh lọc bởi trí tuệ. Ở đâu có đạo đức, ở đó có trí tuệ; ở đâu có trí tuệ, ở đó có đạo đức.” người có đạo đức nhất định có trí tuệ, người có trí tuệ nhất định có đạo đức, đạo đức và trí tuệ được coi là tối cao trong thiên hạ ”[15].

Giới luật thanh tịnh là tuân giữ và đề phòng việc vi phạm giới luật. Giới luật (sīla), theo nghĩa thông thường là “ngăn điều ác”, tức là ngăn chặn điều ác, ngăn chặn điều ác, hoặc nó cũng có nghĩa là “chỉ điều ác, làm điều thiện” tức là ngừng làm mọi điều ác và làm mọi điều tốt. Theo kinh điển, giới luật là giáo điều do Đức Phật đặt ra cho các đệ tử của Ngài nhằm ngăn ngừa các tội lỗi, ác hạnh, giúp ba nghiệp thân, khẩu, ý được thanh tịnh. vậy làm thế nào để đạt được sự thanh tịnh nhờ giới luật? theo thắng pháp được 4 tịnh nhờ giới luật. đó là giới dưới sự kiểm soát của bổn phận; sự bảo vệ của các đối tượng; tịnh thọ, tức là cầu thọ; giới luật liên quan đến bốn đối tượng, tức là dùng bốn thứ một cách thanh tịnh, như lý trí, chẳng hạn khi dùng thức ăn thì phải hợp lý, sát sinh, không chơi, không mê, không đẹp. . , nhưng hãy coi nó như một liều thuốc chữa đói để loại bỏ ham muốn, bệnh lậu.

Sự tập trung thanh tịnh có nghĩa là đi vào thực hành một mình để đạt được một tâm trí thanh tịnh. định (samādhi) hay nói một cách tổng thể là thiền định (jhāna), nghĩa là im lặng, suy tư, bao gồm cả định và suy tư [16]. theo con đường thanh tịnh, định có nghĩa là tập trung, “nó là sự luân chuyển thường xuyên (samam) và công bằng (ādhāna) của ý thức và các yếu tố tinh thần (sammā) trong một đối tượng duy nhất” [17]. thời điểm, định tâm và lối nhập định. Có 40 chủ đề cho việc thực hành thiền định. Kết quả của sự tập trung đó là tạo ra niềm vui bằng cách trấn áp các dục lạc (năm triền cái) và các trạng thái có hại, đạt được sự hợp nhất như định tâm (upacara) hay thanh thản định (appana). mặc dù kết quả không dẫn đến việc tiêu trừ hoàn toàn các pháp bất thiện, an lạc, giải thoát và giác ngộ, nhưng nó là nền tảng, là bàn đạp giúp hành giả chuyển từ thiền định sang thiền tuệ và tuệ giác hoàn hảo.

Trí tuệ giải thoát có nghĩa là thực hành thiền vipassanā để đạt được trí tuệ và loại bỏ các tạp chất. trí tuệ giải thoát gồm 16 loại tri thức, trải qua 5 giai đoạn thanh lọc tâm thức, cuối cùng đạt đến tri kiến ​​giải thoát và giải thoát. đó là: quan điểm thuần túy, quan điểm nghi ngờ thuần túy, quan điểm phi tôn giáo thuần túy, quan điểm tôn giáo thuần túy và quan điểm thuần túy. trong các bài kinh ở bến xe, nhà phật đã so sánh con đường tu tập thiền định có bảy trạm, đi lên từ trạm đầu tiên đến trạm kế tiếp và rời trạm này để đến trạm kia, cuối cùng cũng đến đích. “Cũng vậy, thưa hiền giả, đạo đức trong sáng chỉ nhằm mục đích (đạt được) sự thanh tịnh của tâm trí; tâm trí thanh tịnh chỉ có mục đích (đạt được) tầm nhìn thanh tịnh; tầm nhìn thuần túy chỉ có mục đích (đạt được cho) sự nghi ngờ thuần túy; giai đoạn nghi ngờ thuần túy chỉ nhằm mục đích (thành tựu) con đường không tôn giáo của tri thức thuần túy; tầm nhìn không bệnh hoạn của cái nhìn thuần túy chỉ dành cho mục đích (đạt được) của cái nhìn thuần túy tôn giáo; thuần tri cảnh đơn mục đích (đạt được) tri cảnh thanh tịnh; tri thức thuần túy chỉ nhằm mục đích (đạt được) mà không tranh đấu trước bát-nhã ”[18].

2.3. vượt qua 3 khó khăn để đến với con đường thiêng liêng

Ngoài các pháp thành công là ‘pháp’ và ‘thực hành’, đồng thời hành giả phải nỗ lực vượt qua 3 khó khăn và phát triển 5 sức mạnh để đạt được thánh đạo. ba điều khó: thứ nhất, thọ giới đã khó, thọ giới trong giới luật và giới luật còn khó hơn; thứ hai, nhưng không hạnh phúc trong đời sống xuất gia, cùng với sự thực hành đúng đắn để đưa đến giải thoát là điều khó khăn; thứ ba là trong thực tế cho thấy sự yếu kém và không ổn định. Năm sức mạnh đó là đức tin, tinh tấn, chánh niệm, định lực và trí tuệ, cần được tăng cường. sức mạnh của tín dụng được tìm thấy trong bốn phần đã lưu; sức mạnh của tấn được tìm thấy trong bốn nỗ lực chính xác; Sức mạnh của chánh niệm được tìm thấy trong Tứ Niệm Xứ; sức mạnh của sự tập trung được tìm thấy trong jhāna thứ tư; sức mạnh của trí tuệ được tìm thấy trong bốn chân lý cao cả.

chương iii: lợi ích thiết thực của việc thực hành sammonism

qua các phần đã trình bày ở trên, có thể cho thấy rằng các pháp tạo nên sự ‘thực hành’ của ‘pháp’ là rất quan trọng đối với đời sống xuất gia, đồng thời mang lại lợi ích to lớn trên con đường giác ngộ. . cụ thể hơn, đó là giới-định-tuệ, nó là một thực hành có giá trị lớn, nó đưa đến giải thoát, như nhà Phật đã nói: “Đây là giới, đây là định, đây là tuệ. tập trung và tu luyện cùng với giới luật sẽ dẫn đến kết quả to lớn và lợi ích to lớn. trí tuệ đi đôi với định tâm sẽ dẫn đến kết quả to lớn, lợi ích to lớn. sự thực hành chánh niệm cùng với trí tuệ sẽ dẫn đến sự giải thoát hoàn toàn khỏi những tật xấu, tức là sự mê hoặc của dục lạc, sự nhiễm bẩn của hiện hữu và sự nhiễm bẩn của vô minh ”[19]. hơn nữa, trong kinh tam muội [20] cũng đề cập đến chủ đề này.

do đó, để đạt được mục tiêu cuối cùng của mình, người ta phải siêng năng thực hành trí tuệ. nhờ đó mà mọi người kính ngưỡng, cởi bỏ trói buộc, đạt được trí tuệ, giác ngộ, đắc 4 đạo, quả 4 thánh và được giải thoát trong tương lai.

kết luận

con người ngày nay bị nền văn minh khoa học xã hội phát triển hiện đại chi phối, họ chỉ biết chạy theo danh lợi mà không bao giờ cố gắng nhìn lại mình và chăm lo cho tâm hồn mình, họ không biết hạnh phúc thực sự là gì, tạm thời, đã phải chịu nhiều đau khổ hơn. một số Tăng Ni trẻ ngày nay cũng vậy, họ chỉ tìm học hàm, chỉ học mà không áp dụng vào thực tiễn, rồi quên mất “mình là ai?”, quên mất “mục đích ban đầu và lý tưởng xuất gia của mình là gì?”, là giác ngộ giải thoát, cứu người. đã đến lúc những người đang dần quên thức tỉnh. Thông qua việc nghiên cứu này, với tất cả những điều trên sẽ giúp những ai là sứ giả của muôn loài thức tỉnh, ý thức được vị trí, mục đích, bổn phận và trách nhiệm của mình mà cố gắng tinh tấn trên con đường tu tập để đạt được mục đích cuối cùng. đích mà không đi chệch hướng.

Để đạt được mục đích đó, xứng đáng với danh hiệu tu sĩ thích chết người, hành giả phải sống thánh thiện, thực hành theo lời dạy của nhà phật và bước đi trên con đường mà mình và chư phật đã qua. con đường Bát chánh đạo, cũng chính là tu trì Giới-Định-Tuệ. khẳng định lại một lần nữa, thực hành Giới-Định-Tuệ là con đường duy nhất hướng đến mục tiêu giải thoát cuối cùng. giữ giới, giữ gìn cơ ngơi, giới trong sạch; nhờ giới luật thanh tịnh mà sanh khởi; Nhờ sự xuất hiện của định làm nền tảng cho thiền tuệ, trí tuệ được sinh ra, đoạn diệt mọi tạp nhiễm, tiêu diệt mười kiết sử, đạt được con đường cao quý và quả vị, giác ngộ giải thoát, chứng ngộ niết bàn, trở thành thánh. . đức phật dạy rằng con đường đó phải do chính mình đi, do chính mình trải nghiệm, ngài chỉ là người hướng dẫn: “Này các Tỳ kheo, nay các pháp đã được tôi thực hiện và giảng dạy, các bạn phải học hỏi, thực hiện, thực hành, và hãy truyền bá nó để cuộc sống thánh thiện tồn tại mãi mãi, vì hạnh phúc của chúng sinh, vì hạnh phúc của chúng sinh, vì lòng từ bi đối với thế giới, vì hạnh phúc, vì hòa bình cho thần linh và con người. ”[21] .Vì vậy, hành giả nên tu tập tốt để đi hết con đường này, trước hết là vì lợi ích của mình, sau là vì lợi ích hạnh phúc của xã hội loài người, đồng thời truyền tải Phật pháp, tiếp tục sứ mệnh truyền bá. lời dạy của đức phật góp phần vào sự tồn tại lâu dài của chánh pháp.

Cho đến lúc đó, anh ấy là người thích chết, con trai của gia đình như thế.

Em xin chúc anh bình an sinh viên tốt nghiệp khóa iii, học viện pgvn tại tp.hcm

————————————

tiêu đề:

[1] câu hỏi và câu trả lời, tr.522. [2] https://vi.m.wikipedia.org [3] telkvn, kinh trung bộ, tập 1, dụ vải, tr.52. [4] Từ điển Phật học Anh-Hoa-Việt, tr.438-439. [5] kinh tăng chi, chương tám pháp, tr.326. [6] dtkvn, kinh trung bộ tập 1, tấm gương áo vải, tr.62. [7] dtkvn, Trường bộ kinh, đại bát niết bàn, tr.299. [8] Phật học Cơ bản, tr.13. [9] dtkvn, kinh trung bộ, tập 1, tấm gương áo vải, tr.62. [10] Tăng đoàn thời phật, tr.26. [11] Truyện cổ tích hỏi đáp kinh, Thế nào gọi là samana ?, tr.502. [12] Tăng đoàn trong thời kỳ của Đức Phật, tr.38. [13] sách hỏi đáp, tr.521. [14] Bản tổng kết của Đạo giáo thuần túy, tr.31-32. [15] trường học kinh Phật, Đức kinh, tr.120. [16] Sangha of the time of buddha, tr.143. [17] Thanh minh cách cách, tập 1, tr.158. [18] telkvn, doanh thu cốt lõi 1, kinh doanh bến xe, tr.198. [19] telkvn, trường ca kinh điển, niết bàn đại bát, tr.315. [20] telkvn, kinh doanh học, sa-môn kết quả kinh doanh. [21] dtkvn, trường kinh, đại bát niết bàn, tr.313.

tài liệu tham khảo

1 thích bản dịch minh châu, long kinh, đại bát niết bàn kinh, viện nghiên cứu phật học việt nam 2017. 2. thích bản dịch minh châu, trường kinh tập 1, sa-môn quả kinh, nghiên cứu phật học việt nam viện, 2017. 3. Thích minh châu dịch, kinh trung bộ, tập 1, kinh vải mẫu, viện nghiên cứu phật học việt nam, 2017. 4. thich minh chau dịch, trung kinh tập 1, cây cốt dụ, viện nghiên cứu phật học việt nam, 2017 . 5 do thich minh chau dịch, trung kinh tập 1, đài kinh, viện nghiên cứu phật học việt nam, 2017. 6. bản dịch của thich minh chau, phật pháp tăng, tập 2, chương tám pháp, viện nghiên cứu phật học việt nam, 2017 7. Thích bản dịch chặt chẽ, câu trả lời câu hỏi của tôi, bài xã luận. tôn giáo, năm 2014. 8. tình chân thành, lão sư thời phật, viện phật học việt nam, 1991. 9. trung ương ban giáo dục tăng ni, phật học căn bản, biên tập. phương đông, 2015. 10. như minh châu dịch, kinh pháp cú pháp. 11. Anh thích sơn môn, đạo giáo thuần hậu, đạo Phật hiện tại. 12. thích hiệu đính, Từ điển Phật học Anh-Hoa-Việt, chủ biên. Hồng Đức, 2018. 13. Tôi Thích Nữ Trí Thức, Dịch Biển, Thanh Tịnh Đạo, tập 1, Biên tập. hong duc, 2016.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.